CHIA SẺ LỜI CHÚA HẰNG TUẦN NĂM PHỤNG VỤ 2017

Đây là các bài viết của Cha Nguyễn Xuân Trường, Lm. Giáo Phận Bắc Ninh, hiên đang du học tại Hoa Kỳ gửi cho GĐBN-Bắc Cali hằng tuần: Tuy bài viết ngắn, nhưng tràn đầy ý nghĩa giúp chúng ta sống Lời Chúa một cách rất thiết thực.

TRUONG NGUYEN
Los Angeles, USA 
Phone: +1(281)730-9268

CHÚA NHẬT 15/1/2017 CHÚA NHẬT THỨ II MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A

CHÚA LÀ ÁNH SÁNG CỨU ĐỘ YÊU THƯƠNG

“Đoàn dân đang lần bước giữa tối tăm đã thấy một ánh sáng huy hoàng, những kẻ đang sống trong vùng bóng tối tử thần, nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi.” Chắc chắn ánh sáng được nhắc đến không phải là ánh sáng mặt trời vì đó là Lời Chúa chứ không phải là bản tin dự báo thời tiết. Và cũng không phải là ánh sáng đèn điện vì thời xa xưa ấy làm gì đã có điện! Thế thì đó là ánh sáng nào? Thưa đó là ánh sáng Chúa Kitô.

Ánh sáng xua tan bóng tối, chiếu sáng vẻ đẹp và đem lại sự sống. Không có ánh sáng soi chiếu thì dù có là hoa hậu cũng trông giống bóng ma đen xì mà thôi!

Chúa là ánh sáng cứu độ xua tan bóng tối tội lỗi và đem ơn phúc làm đẹp sự sống con người. Thế nên Chúa mới mời gọi: “Anh em hãy sám hối vì Nước Trời đã đến gần.” Chúng ta được mời gọi tiến vào miền ánh sáng để đón nhận và phản chiếu Chúa Kitô.

Chúa là ánh sáng tình yêu. Tình yêu làm cho cuộc đời rực sáng như lời thơ: “Nở bừng ánh sáng. Em đi đến”. Vắng bóng tình yêu thì đời u ám xám xịt. Ánh sáng tình yêu Chúa làm cho người biết yêu người, biết mở mắt mở lòng nhận nhau là anh em một nhà yêu thương đoàn kết, chứ không coi nhau như kẻ thù, không chia rẽ bè phái tôi thuộc phe này, tôi thuộc nhóm kia như lời thánh Phaolô nhắc nhở trong bài đọc 2.

Lạy Chúa, xin cho mỗi chúng con biết mở rộng tấm lòng, mở rộng trái tim đón nhận ánh sáng cứu độ và yêu thương của Chúa, để đời chúng con chan hòa niềm vui, sự sống và vẻ đẹp rạng ngời tin yêu.


KHI NÀO LÀ ÁNH SÁNG THẬT?

Một đạo sĩ hỏi các đệ tử: “Các con có biết khi nào đêm tàn và ngày xuất hiện? Khi nào ánh sáng tới và bóng tối lui đi?”

Các đệ tử đua nhau trả lời: “Thưa Thày, có phải đêm tàn và ngày xuất hiện là khi mặt trời lên để từ xa nhìn vào vườn cây, người ta có thể phân biệt được cây nào là cây xoài, cây nào là cây mít?

Thày lắc đầu: “Không phải.”

Đệ tử khác lên tiếng: “Thưa Thày, có phải đêm tàn và ngày xuất hiện là khi mặt trời lên để từ xa nhìn đàn vật, người ta có thể phân biệt được con nào là con bò, con nào là con trâu không?

Thày vẫn lắc đầu: “Không phải.”

Học trò gãi đầu gãi tai không ai trả lời được, Thày mới giải nghĩa: “Đêm tàn và ngày xuất hiện, ánh sáng tới và bóng tối lui là khi nào ta nhìn vào mặt người xung quanh và nhận ra đó là anh em mình, đó là người mình thương mến.”

 

NGÀY 2O/1/2017 

TRÀN ĐẦY NIỀM TIN CHÚA TẠI LỄ NHẬM CHỨC TỔNG THỐNG TRUMP

Nước Mỹ mạnh nhất, giàu nhất, giỏi nhất thế giới. Điều đó thật rõ ràng.

Vậy mà họ luôn tin Chúa, luôn cần Chúa trợ giúp. Họ không giống những người, những đảng phái chưa làm nên trò trống gì mà đã ngạo mạn gạt bỏ Thiên Chúa.

Lễ nhậm chức tổng thống có nhiều vị lãnh đạo tôn giáo lên lễ đài cầu xin ơn Chúa.

Tổng thống tuyên thệ nhậm chức đặt tay lên Kinh Thánh và cầu xin Chúa trợ giúp.

Diễn văn nhậm chức tổng thống Trump trích dẫn Lời Chúa, xác tín dân Mỹ được Thiên Chúa che chở và cầu xin Chúa chúc phúc cho dân Mỹ và nước Mỹ.

Kết thúc lịch trình lễ nhậm chức là việc tổng thống và các quan chức vào thánh đường quốc gia để tạ ơn và cầu nguyện cùng Thiên Chúa.

Ôi, nước Mỹ niềm tin tràn đầy. God bless America!



TRUMP: QUỐC GIA VÀ CHÍNH QUYỀN LÀ CỦA DÂN CHỨ KHÔNG PHẢI CỦA ĐẢNG

Diễn văn nhậm chức tổng thống không nhắc một lời nào đến đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ, khác hẳn với các bài phát biểu của quan chức (nhiều khi cả người dân) Việt Nam luôn đề cao đảng quá đáng!

Trong diễn văn, ngài Trump nhiều lần đề cao nhân dân như sau:

Lễ nhậm chức là ngày chuyển giao quyền lực từ giới lãnh đạo về tay nhân dân; là ngày nhân dân Mỹ nắm quyền cai trị đất nước. Đất nước này là của nhân dân.

Điều quan trọng nhất không phải là đảng nào kiểm soát chính phủ, mà là chính phủ phải do người dân kiểm soát. (Trời ơi, Việt Nam ta thì luôn cúi đầu chịu đựng: “Đảng lãnh đạo”).

Lý do tồn tại của một quốc gia chính là để phục vụ công dân. Người lãnh đạo và người dân có chung một trái tim, một quê hương và chia sẻ chung một vận mệnh.

Cho dù chúng ta là da đen hay nâu hay trắng, tất cả chúng ta đều chung dòng máu đỏ của những người ái quốc, đều được hưởng các quyền tự do vinh quang.

Tiếng nói, niềm hy vọng, và ước mơ của nhân dân sẽ xác định vận mệnh nước Mỹ./.

 

 

----- Quý vị dễ dàng tìm thấy toàn nội dung diễn văn nhậm chức của tổng thống Trump trên Internet.

CHÚA NHẬT 15/1/2017 CHÚA NHẬT THỨ II MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM A

Yêu nhau muốn gánh niềm đau của người

 

“Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian”. Lời thánh Gioan giới thiệu Chúa Giêsu nghe rất quen thuộc vì được lặp lại tới 4 lần trong mỗi thánh lễ. Lặp lại nhiều như thế để chúng ta khắc ghi vào tâm trí mình rằng: Đức Giêsu là Thiên Chúa tình yêu cứu đời.

Vì yêu mà Chúa không tiêu diệt chúng ta, nhưng Ngài chịu chết như con chiên hiến tế để cứu chuộc chúng ta. Yêu nhau đến độ hi sinh thân mình.

Vì yêu mà Chúa không dùng quyền năng để kết tội, để đầy đọa chúng ta, nhưng Ngài tha thứ, xóa bỏ tội lỗi của chúng ta. Yêu nhau tha thứ làm hòa với nhau.

Vì yêu mà Chúa không bỏ mặc nhưng lại gánh lấy tội lỗi của chúng ta. Chúa đau nỗi đau của nhân loại. Khi yêu người đau một thì ta đau mười. Yêu nhau gánh lấy nỗi đau của người.

Tình đáp lại tình, ta hãy sống sao để đừng phụ tình Chúa chứa chan, sống sao để Chúa khỏi buồn lòng.

Bước theo Chúa, xin cho mỗi người cũng biết vì yêu mà sẵn lòng hi sinh tha thứ, vì yêu mà sẵn lòng gánh lấy niềm đau của người để đời dịu bớt thương đau. Amen.

 

CHÚA NHẬT 1/1/2017 LỄ ĐỨC MẸ LÀ MẸ THIÊN CHÚA / MỪNG NĂM MỚI 2017

MẸ THIÊN CHÚA: MẸ MỪNG VUI

Mừng lễ Mẹ Thiên Chúa vào đúng ngày đầu năm mới, Ta chào nhau "Chúc mừng Năm Mới", còn Tây thì "Happy New Year!" Dù là Ta hay Tây cũng đều cầu chúc nhau năm mới nhiều niềm vui. Thế nên, trong vô vàn nhân đức của Mẹ Maria, ta hãy học nhân đức vui mừng, đây cũng là điều chúng ta cầu xin trong Kinh Cầu Đức Bà: "Đức Bà làm cho chúng con vui mừng - Cầu cho chúng con."

Niềm vui của Mẹ là niềm vui vâng theo ý Chúa trong ngày Truyền Tin, là niềm vui cưu mang Chúa trong lòng nơi mùa Giáng sinh, là niềm vui đem Chúa cho người khác nơi chuyến viếng thăm bà Elisabeth, và là niềm vui giúp người khác vui nơi tiệc cưới Cana. 

 

Năm Mới, xin nguyện chúc cho nhau hớn hở mãi những niềm vui thánh thiện, những niềm vui khởi đi từ Thiên Chúa và đến với con người.

CHÚA NHẬT 25/12/2016 LỄ CHÚA GIÁNG SINH

GIÁNG SINH LUNG LINH TÌNH CHÚA

1.     Ở CÙNG - “Emmanuel - Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta” (Mt 1,23). Yêu nhau người ta thích gần nhau, quấn quýt lấy nhau. Đôi trẻ yêu nhau ngồi sát nhau vẫn chưa thấy đủ mà phải ngồi vào lòng nhau mới thấy đã. Yêu nhau quá thì hóa thành vợ chồng ăn đời ở kiếp cùng nhau. Thế nên, Chúa yêu Chúa đến ở cùng chúng ta. Có những vị quyền cao chức trọng đến thăm người nghèo, thật là quý hóa. Nhưng họ thăm xong rồi ra về. Chả vị nào dám ở lại sống cùng dân nghèo. Riêng Chúa, Chúa đến ở lại luôn để sống cùng con người, đồng cảm, sẻ chia mọi nổi trôi phận người. Ôi, tình Chúa giáng sinh ở cùng tuyệt đỉnh yêu thương.

2.     QUÀ TẶNG - “Một người con đã được ban tặng cho ta” (Is 9,5). Yêu nhau người ta thích tặng quà nhau. Yêu ít thì tặng ít, yêu nhiều thì tặng nhiều, yêu hết mình thì tặng ban tất cả. Yêu mà chẳng thấy tặng nhau cái gì thì chỉ là thương môi thương mép. Yêu thì thích tặng quà nhau. Thiên Chúa yêu nhân loại đến nỗi tặng ban quà là chính Con Một Ngài. Chúng ta tặng nhau những món quà là đồ này vật kia đã quý rồi, còn Chúa thì tặng ban chính con người của Ngài cho ta. Một món quà vĩ đại nhất, quý giá nhất, nhiều tình nhất. 

3.     CỨU ĐỘ - “Hôm nay, Đấng Cứu Độ đã sinh ra cho anh em” (Lc 2,11). Lời Chúa dịp Giáng sinh nói nhiều về cứu độ. Cứu độ không chỉ là đem con người lên thiên đàng sau khi chết. Chúa xuống trần cứu độ trước hết là để nối lại liên hệ yêu thương giữa con người với Thiên Chúa, giữa con người với nhau vì liên hệ ấy đã bị cắt đứt do tội lỗi. Cứu độ còn là nâng cao phẩm giá con người. Thiên Chúa làm người để nói rằng: con người có phẩm giá cao cả là hình ảnh Thiên Chúa. Thân phận con người là con Thiên Chúa chứ không như những sinh vật khác. Thiên Chúa đi vào gia đình con người để đem con người vào gia đình Thiên Chúa.

4.     GẶP CHÚA - “Nào chúng ta cùng tới Bê-lem” (Lc 2,15). Vì yêu, Chúa xuống ở cùng, ban tặng và cứu độ con người. Nhưng con người chỉ có bình an khi mở lòng cho Chúa ngự vào, chỉ có niềm vui khi mở tay đón nhận quà tặng, chỉ có sự sống thần linh khi mở tâm hồn lãnh nhận ơn cứu độ. Thế nên, chúng ta rất cần đến gặp Chúa. Chúa mãi yêu thương, nhưng đón nhận yêu thương hay không lại tùy thuộc tự do lựa chọn của con người. Nếu con người không đón nhận, lòng cứ đóng, tay cứ khép, hồn cứ khóa thì thôi… đời vẫn đớn đau. Đành chịu vậy thôi!

 

MỪNG CHÚA GIÁNG SINH 2016

Chúa thương con, Ngài chọn con chung sống.

Con mến Chúa, con tìm Chúa kính thờ.

Thiên Chúa vì yêu say đắm nên đã giáng sinh làm người ở cùng gia đình nhân loại. Xin nguyện chúc bà con cô bác, anh chị em bạn hữu đầy tràn tình yêu Chúa trong lòng để làm cho gia đình mình, cộng đoàn mình thành một nơi ở đó:

Chan chứa tin yêu - Hưởng nhiều ơn thánh - Sóng sánh hạnh phúc - Rạo rực niềm vui.


Nguyện chúc,

 

Nguyễn Xuân Trường 

CHÚA NHẬT THỨ IV MÙA VỌNG 18/12/2016

CHÚA TRAO THÂN - NGƯỜI GỬI PHẬN

Thiên Chúa là Chúa cả trời đất lại đi “trao thân” cho con người; Chúa Trời trở thành sinh linh bé bỏng trong lòng dạ Mẹ Maria. Chúa Trời giờ đây chung một dòng máu, chung một hơi thở, chung một sự sống cùng con người. Chúa Trời giờ đây bị “giới hạn” cùng phận người. Sao vậy? Thưa, vì YÊU.

Mẹ Maria nhỏ bé cũng dám “gửi phận” cho Chúa Trời; Mẹ sẵn lòng dâng tặng cả con người và cuộc đời cho Chúa Trời sử dụng; Mẹ liều lĩnh dâng tặng chính máu thịt mình để Chúa Trời vô hình nay trở nên một hình hài cụ thể. Sao vậy? thưa, vì TIN YÊU.

Vì yêu, Chúa đã trao thân trở thành Emmanuel, Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta. Phần chúng ta hãy gửi phận mình cho Chúa để trọn nghĩa tin yêu. Hãy cùng Mẹ Maria đã đón Chúa vào lòng. Hãy cùng thánh Giuse đón cả Mẹ và Chúa vào gia đình mình. Giáng sinh là như thế.


Ý MÌNH TÌNH DANG DỞ - Ý CHÚA TÌNH CHỨA CHAN

Phúc Âm kể ban đầu Giuse theo ý riêng mình đã định bỏ Maria vì có thai mà chưa chung sống. Gia đình suýt tan vỡ, chuyện tình đôi ta có thế thôi, đường anh anh đi, đường em em đi!

Nhưng tuyệt vời thay, Giuse đã theo ý Chúa đón Maria về nhà. Gia đình chan hoà hạnh phúc.

Dù cho trời đất đổi thay

Trăm năm giữ một lòng ngay với người.

Giơ tay hứng giọt sương Trời,

Đôi ta cùng uống, sống đời trăm năm.

Tơ duyên vợ chồng thời nay tan vỡ có một nguyên nhân sâu xa là người ta chỉ THEO Ý RIÊNG MÌNH mà KHÔNG THEO Ý CHÚA.

Dù cho đời sống gia đình có sóng gió khó khăn đến đâu, mà vợ chồng sẵn lòng BỎ Ý RIÊNG MÌNH và LÀM THEO Ý CHÚA thì Thiên Chúa là tình yêu sẽ giúp vợ chồng gắn bó với nhau, cùng nhau vượt gian khó để dệt nên bản tình ca gia đình như những nốt nhạc thăng giáng trầm bổng mà luôn thấm đẫm tình nghĩa tin yêu.


HANG ĐÁ SÂU TRONG LÒNG

Lễ Giáng Sinh đang đến gần, hàng chục triệu hang đá được làm trên khắp thế giới để mừng Chúa Giáng Sinh. Một việc làm thật tốt đẹp.

Và tốt đẹp hơn nữa nếu chúng ta làm hang đá là chính cõi lòng ta cho Chúa Giáng sinh ngự vào. Vắng Chúa lòng ta trở thành chai đá chán chường. Có Chúa lòng ta thành xót thương hy vọng.

Giáng sinh là để cho Thiên Chúa đi vào trong lòng dạ, vào trong cuộc đời, vào trong gia đình chúng ta. Giáng sinh như thế đời mình sẽ lung linh ơn thánh, sóng sánh hạnh phúc.

 

CHÚA NHẬT THỨ III MÙA VỌNG 11/12/2016

VUI LUÔN TRONG CHÚA TÌNH YÊU

Chúa Nhật 3 Mùa Vọng hôm nay vui quá. Vui quá xá nên cha mặc áo lễ màu hồng cứ như là làm lễ cưới vậy, chỉ tội thiếu cô dâu. Hihii

Sống ở đời ai chả thích vui, người trẻ lại càng ham vui. Nhưng làm gì để vui thì lại khác nhau. Có niềm vui ích kỉ khát khao hưởng thụ thật nhiều; có niềm vui quảng đại chia sẻ cho đi; có niềm vui thỏa mãn thân xác; có niềm vui thăng tiến tâm hồn. Ta thích niềm vui nào? Và niềm vui trong Chúa ra sao?

Đó là niềm vui can đảm bênh vực chân lý, lên tiếng chống bất công xã hội cho dù có phải ngồi tù vẫn cứ ngẩng cao đầu như Gioan đã sống.

Đó là niềm vui kiên nhẫn vun trồng chờ ngày cây trổ sinh hoa thơm trái ngọt như trong Bài Đọc 2. Giống niềm vui kiên nhẫn ninh nồi nước xương nấu phở chứ không phải niềm vui ăn ‘fast food’ cho nhanh!

Đó là niềm vui luôn hi vọng vào tương lai tốt đẹp hưởng cảnh thái bình như tiên tri Isaia loan báo trong Bài Đọc 1.

Đó là niềm vui xác tín sẽ được Đấng Cứu Thế giải thoát tự do khỏi mọi lệ thuộc và đam mê tội lỗi.

Trên hết, đó là niềm vui được đón Chúa đến đứng về phía người dân nghèo nàn, yếu thế; niềm vui được hưởng Tin Mừng yêu thương, chữa lành và cứu độ của Chúa Kitô trong Phúc Âm.

Thế cho nên: “Anh em hãy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Anh em hãy vui lên” như thánh Phaolô tha thiết mời gọi chúng ta.

Phải vui chứ vì Thiên Chúa là tình yêu đến ở cùng ta. Yêu thì vui lắm. Còn nếu buồn thì ôi thôi, đó là “khi người yêu đã bỏ ta đi, khi tình yêu chắp cánh bay xa” mất rồi!

 

LỄ ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI 8/12/2016

ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM NHƯ SEN GIỮA BÙN
 

Chúng ta đang sống lo sợ giữa đủ thứ ‘nhiễm’: môi trường ô nhiễm, đồ ăn nhiễm bẩn, tôm cá nhiễm độc, con người nhiễm thói hư tật xấu.Và nguồn gốc sâu xa của những thứ nhiễm ấy là lòng người bị NHIỄM TỘI. Giữa cảnh đời ô nhiễm xấu xa ấy thì tuyệt vời thay, Đức Mẹ Vô Nhiễm tinh tuyền.

Đức Mẹ thường được ví như hoa hồng thắm tình yêu, như hoa huệ trắng tinh khiết, nhưng Mẹ Vô Nhiễm thì phải ví như đóa hoa sen:        ​

Trong đầm gì đẹp bằng sen     ​

Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng.​           ​

Nhị vàng bông trắng lá xanh​     ​

Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

 

Mẹ Vô Nhiễm vì Mẹ cưu mang Chúa trong lòng; Mẹ để Chúa làm chủ đời Mẹ. Thế nên, noi gương Mẹ, ta cũng hãy đón Chúa vào lòng mình, vào gia đình mình, để Chúa giúp mỗi người, mỗi gia đình bớt được những ô nhiễm tâm hồn và cuộc sống. 

 

CHÚA NHẬT THỨ II MÙA VỌNG 4/12/2016 

ĐƯỜNG HI VỌNG - ĐƯỜNG TIN YÊU NỐI KẾT

Sống trong đời, ai cũng hi vọng một tương lai tốt đẹp hơn. Để đạt được niềm hi vọng thì ngay hôm nay ta phải bước đi trên đường dẫn đến đó. Hi vọng có tấm bằng đại học, người ta phải bước vào con đường học tập; hi vọng trở thành đại gia, người ta phải bước vào con đường kinh doanh. Tương tự, hi vọng đón gặp Chúa, ta phải bước vào con đường tin yêu. Thế nên, Phúc Âm hôm nay mời gọi ta dọn đường Chúa đến.

Trong đời, có nhiều loại đường khác nhau: đường đất đường nhựa, đường bộ đường thủy, đường nhỏ đường lớn… Đủ các loại đường, nhưng đường nào cũng chung đặc điểm là nối kết con người lại với nhau. Thế nên, Mùa vọng sám hối là sửa lối sống, dọn đường đời để nối kết Chúa và con người với nhau. Mong cho đường thông không bị tắc.

SÁM HỐI SỬA LỐI DỌN ĐƯỜNG

Những con đường giao thông nói lên bộ mặt quốc gia. Quốc gia văn minh thì đường rộng, phẳng, thẳng, sạch, đẹp; quốc gia lạc hậu thì đường hẹp, lún, cong, bẩn, xấu. Đi đường nhiều lúc bực cả mình! Đường xấu hay đẹp cũng phản ánh đường hướng của giới lãnh đạo quy hoạch.

Tương tự, nhìn những đường hướng tinh thần sẽ biết được tâm hồn người đó ra sao. Người tử tế thì theo đường ngay nẻo chính, người xấu xa lại theo đường nẻo gian tà.

Khi đón rước các nguyên thủ, các khách VIP thì người ta phải dọn đường cho sạch sẽ, đẹp đẽ, an toàn. Tương tự, Mùa Vọng đón Chúa, ta nghe tiếng Gioan Tẩy Giả hô hào: “Hãy sám hối. Hãy sửa lối dọn đường cho Chúa.” Thế nên, sám hối có nghĩa là sửa lối sống, dọn đường đời của ta để đón Chúa. Đường tin tưởng, đường hi vọng, đường yêu thương. Đạo là đường Chúa và con người đến với nhau. Mong cho đường thông không bị tắc.


SÁM HỐI MAU KHÔNG THÌ CHẾT

Lời Chúa hôm nay vang lên: “Cái rìu đã đặt sát gốc cây”. Trời! Phải sám hối mau không thì chết!

Có một nguyên nhân khiến ta không mau sám hối thay đổi vì thấy mình vẫn an toàn, còn khi lâm vào tình thế nguy hiểm thì mau mắn lắm. Cứ bình thường nói mãi không chịu bỏ thuốc, bỏ rượu, nhưng khi bác sĩ phán: “Phổi đen sắp khô rồi,” “dạ dày loét sắp thủng rồi” thì sẽ bỏ thuốc, bỏ rượu ngay; Cứ bình thường lăn qua lăn lại mãi không dậy ra khỏi giường, nhưng khi cháy nhà thì nhanh như chớp, bật ra khỏi giường liền!

Thế nên, trong đời sống thiêng liêng cũng rất cần nhận thấy linh hồn mình đang trong tình thế nguy hiểm mới mau sám hối không thì chết! Oái oăm thay, thời buổi ngày nay, tội lỗi đầy rẫy đến độ người ta thản nhiên coi là chuyện thường thôi, không thấy nguy hiểm, lương tâm không cắn rứt! Thế mới nguy to!


 

ĐƯỜNG ĐẾN NHÀ THỜ

Đoạn kết bộ phim “Sám hối” nổi tiếng của Liên Xô có cảnh một bà cụ hỏi những người đang làm con đường mới: “Con đường này có dẫn đến nhà thờ không?” Họ trả lời: “Không!” Bà cụ trợn mắt bảo: “Làm đường mà không dẫn đến nhà thờ thì làm đường để làm gì!?”

Lạy Chúa, xin dạy con biết đường về cõi sống:

Trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề,

Ở bên Ngài, hoan lạc chẳng hề phai! (TV 15,11)

 

CHÚA NHẬT THỨ I MÙA VỌNG 27/11/2016

CÓ NGHE TÌNH YÊU THỨC DẬY TRONG LÒNG
 

Phúc Âm tuần này cho thấy hóa ra Chúa và kẻ trộm cũng có 1 điểm giống nhau, đó là “đến bất ngờ!” Vì bất ngờ nên ta mới cần phải tỉnh thức không chỉ 1 đêm, 2 đêm, mà tỉnh thức suốt cả đời. Thức suốt thế này thì gian nan lắm. Vậy làm cách nào đây? Hay là người Bắc thì uống trà, người Nam thì uống cà phê! hihii

 

Không phải trà mà cũng chả phải cà phê​​

Kinh nghiệm cuộc sống cho thấy tình yêu giúp người ta dễ thức tỉnh: Mẹ dù có đang ngủ cũng tỉnh ngay khi đứa con mới chỉ khẽ động đậy. Mẹ tỉnh vì tim mẹ đong đầy tình yêu con. Đứa con có thể thức mấy đêm liền trông bố nằm cấp cứu ở bệnh viện. Con thức vì tim con đầy tình thương bố. Đôi bạn trẻ đang hò hẹn có thể thức tâm sự suốt cả đêm. Họ tỉnh như sáo vì tim họ đang lúc lắc những nhịp đập yêu đương. Khi họ yêu nhau quá thì hóa thành ao ước: “Ước gì nhà mình chung vách. Hai đứa mình thức trắng đêm nay”!

Thế cho nên, Mùa Vọng tỉnh thức mong đợi Chúa đến cũng là mùa của yêu thương, hi vọng và vui tươi như một tâm hồn đang chờ đợi hò hẹn gặp người yêu. Năm nay Giáo Hội tại Việt Nam nhấn mạnh chủ để “Chuẩn bị cho người trẻ bước vào hôn nhân”, thì để bớt những điều “không ngờ” sau khi kết hôn, các bạn trẻ cũng rất cần “tỉnh thức” và tỉnh táo khi tìm hiểu nhau.

 

Tình yêu luôn chắp cánh cho những niềm hi vọng lớn lao, đẹp đẽ. Để đạt được niềm hi vọng tuyệt vời vào một thế giới nơi mọi dân tộc hưởng hòa bình như trong bài đọc 1 thì chúng ta cần phải mang trong mình một trái tim yêu thương bằng cách mặc lấy Chúa Kitô, ăn ở ngay chính, tử tế như bài đọc 2.

Tình yêu cũng khiến người ta sốt sáng chuẩn bị thật tốt, thật đẹp. Để gặp người yêu, ai mà chẳng chuẩn bị chải chuốt, duyên dáng và thơm tho nữa. Vậy thì, Mùa Vọng cũng bảo chúng ta phải chuẩn bị tốt đẹp như thế và hơn thế để đón gặp Chúa Giêsu tình yêu giáng thế.


​​

MÙA VỌNG LÒNG MÌNH HÔM NAY

 

Mùa Vọng thường được hiểu theo từ Latin Adventus nghĩa là “đến gần”. Nhà cháu lại cứ thích hiểu ngay theo từ tiếng Việt: Vọng nghĩa làmắt nhìntrí hướnglòng mong về cái nơi, cái người mà mình yêu thích, như Việt Nam thường nói: vọng về cố hương, vọng phu chờ chồng. Trong Mùa Vọng cái nơi ấy là NƯỚC TRỜI, cái người ấy là chính CHÚA.

Thế nên, tâm tình sống mùa vọng ôm trọn ba chiều kích thời gian: hướng về quá khứ mừng kỉ niệm Chúa giáng sinh, hướng tới tương laimong chờ Chúa đến, và nhất là hướng ngay hiện tại trong lòng mình để mời Chúa ngự vào. Khi hướng vào lòng mình, biết đâu ta lại chợt nhận ra mình hướng về Chúa thì ít, còn cứ hướng về ai đó, về cái gì thì nhiều!

 

Chúng ta hi vọng vào Chúa. Đúng thế. Nhưng ngược lại, chính Chúa cũng đặt niềm hi vọng nơi ta. Hãy sống sao để Chúa có thể nói: “Con là niềm hi vọng của Ta”. Chứ nếu Chúa phải nói: “Ta thất vọng về con quá chừng!” thì ôi thôi, hỏng mất rồi!

CHÚC MỪNG NĂM PHỤNG VỤ MỚI: TÌNH YÊU VUI THẾ

Chúa Nhật thứ nhất Mùa Vọng này đã bắt đầu một năm phụng vụ mới: Năm A. Nếu ngày đầu năm được gọi là ngày Tết: Tết Ta, Tết Tây, thì hôm nay đúng là ngày Tết Đạo, ngày Tết của mọi người Công giáo.

Năm Phụng vụ mới này Giáo Hội tại Việt Nam tập trung chủ đề “Niềm Vui Tình Yêu Gia Đình. Vậy thì, xin chế lời thơ của cụ Nguyễn Du như lời cầu chúc:

Ơn Trời ban tặng cho ta

Tu là cõi phúc, tình là mê ly! hihii

 

LỄ TẠ ƠN 24/11/2016  

THANKSGIVING - TẠ ƠN

Tổng thống và quốc hội Mỹ từ lâu đã công bố Thanksgiving là ngày lễ QUỐC GIA TẠ ƠN vào ngày Thứ Năm trong tuần thứ tư tháng 11. Thanksgiving là dịp đặc biệt để tạ ơn Trời, tạ ơn Đời, tạ ơn Cha Mẹ và tạ ơn nhau.

Thanksgiving ở Mỹ tóm gọn 4 chữ F: Feast, Family, Food và Football (Lễ hội, Gia đình, Ăn uống và Bóng đá Mỹ).

… Sống tâm tình Tạ Ơn không chỉ khiến người làm ơn vui mừng, mà kì diệu là chính bản thân ta cũng vui sướng, vì khi ta Tạ Ơn nghĩa là lúc ta đã cảm nhận được TÌNH THƯƠNG và ƠN PHÚC. Khi nhận ra những gì ta có là do ƠN BAN thì ta cũng sẽ sống KHIÊM TỐN hơn và CHO ĐI dễ dàng hơn.

Con hân hoan tạ ơn Chúa và cảm ơn muôn người đã luôn thương yêu trợ giúp con.Amen.

 


Kính chuyn bài viết ý nghĩa dp l TƠn.

Hóa ra ngun gc l TƠn cũng khá ging vi hoàn cnh nhng người Vit Nam tìm t do ti M.

Mong ước các bc cha m k li cho con cháu.

CHUYN K CHO CON: L TƠN - THANKSGIVING

 

 Chuyn được k rng, có mt nhóm 102, gm c 35 người thuc đo Tin Lành Ci Cách ly khai (Puritanisn separatists) người Anh di cư gi là Pilgrims Fathers.

Trước đó, b hoàng đế Anh lúc đó bt h phi ci đo đ theo tôn giáo ca ông ta.  Nhng người này không chp nhn và b giam vào tù.  Sau khi giam mt thi gian v hoàng đế truyn hđến và hi ln na, h vn quyết không ci đo.  Hoàng đế không giam h vào tù na mà nói vi h rng nếu h không theo điu kin ca ông ta thì h phi ri khi nước Anh.  Vì lý do tín ngưỡng bđàn áp, h ri quê hương Anh Quc, khi hành vào tháng 9 năm 1620 trên chiếc tàu Mayflower, mt thuyn bum trng ti 180 tn t Plymouth. Đu tiên, hđến tm cư ti Leyden, Hòa Lan (Netherland), nhưng cuc sng đây làm h tht vng.  Do đó, nhóm người này quyết đnh đi tìm mt chân tri mi ti Tân Thế Gii vì h mun to dng mt thánh đa mi cho tíngưỡng ca h.

Trên chuyến đi sang Tân thế gii, hđã tri qua bao gian lao, th thách, gian truân và nguy khn...  Sau 65 ngày trên bin lnh, vào ngày 21 tháng 11 năm 1620, tàu đến Cape Cod, sau cuc hành trình dài 2750 hi lý (1 hi lý = 1,852m).  Cap Cod là mt b bin chưa ai đt chân ti (sau này là Massachusetts).  Khi tàu cp đến được nơi này, thì Susanna White cũng cho ra đi mt bé trai, đt tên là Pelégrine (nghĩa là "người hành hương").  Tuy biết làđãđi sai đường, nhưng h phi xung tàu, và ký ngay ngày hôm đó mt hip ước sng hòa hp vi dân bn x (Narranganset và Wampanoag). Đó là Maryflower Compact Act, trong đó ghi nhng gì phi làm khi đnh cư.  Có nhiu cuc chm trán nho nh vi th dân da đ, nhưng không quan trng lm.  H phi đi tìm ch khá hơn bi vì lúc đó là mùa đông đu tiên ca h, mt mùa đông đu tiên vô cùng khác nghit và quá lnh lo.

Sau 6 tháng lên đt lin, thi tiết kht khe và thiếu thn.  Ngay t cui thu, vì bnh dch và lnh lo, hđã mt đi 46 người trong s 102 người khi hành trên tu Mayflower.  Trong s người chết có 14 người v (trong s 18 người c thy), 13 người chng (trong s 24 người).  Trong tình trang khn cùng đó, như mt phép l, mt th dân da đ biết tiếng Anh (Năm 1605, được mt thuyn trưởng người Anh ch v Anh đ hc tiếng Anh, sau tr li làm thông ngôn) đã dn mt s th dân cùng mang bí r và tht gà tây ti giúp, đng thi ch cho h cách trng trt, bt cá và săn bn.  V cu tinh đó tên là Tisquanto mà di dân gi tt là Squanto.

Nhng người sng sót nhăn tht gà tây hoang và bp do nhng người dân da đ này cung cp.  Ri đến mùa xuân, h may mn được nhng th dân da đ tt bng đến giúp đ và cho hít lương thc.  H bt đu hc nhng cách sng và sinh tn vùng đt này t nhng th dân tt bng...  Khi người Pilgrims đã có th t lo cho bn thân được, h t chc mt bui tic đ tơn Chúa Tri vìđã cho h có th sng đến ngày hôm nay, h mi nhng người da đ và cùng nhau ăn ung vui v.  Tđó v sau, hng năm con cháu ca người Pilgrims luôn t chc l tơn đ cám ơn cho nhng gì tt đp đãđến vi cuc sng.

Các con thân mến,

Mc đích ca ngày l TƠn (Thanksgiving Day) làđ cám ơn Thượng Đếđã ban phước lành trong năm cho chúng ta. Đây cũng là dp nh v quá kh ca quê hương, ca c dân tc, ca gia đình và ca bn thân mình đ cám ơn đt nước, quê hương, con người, xã hi và gia đình đã cho chúng ta có được cuc sng tt đp trong năm qua.  Do đó ngày l Thanksgiving Day thường mang tính cách ca vic đoàn t gia đình vi ba ăn nu bng gà tây (turkey) rt thnh son vàm cúng.  Ngày l này cũng là dp đ người ta suy tư v nim tin tôn giáo và dành thì gi và dâng li cu nguyn.

Các con thương, chúng ta là cũng thuc nhng nhóm di dân cùng đến nước M, nhưng không ging nhng di dân khác tìm đường sang M vi phn ln vì lý do kinh tế.  Người Vit chúng ta ra đi khi nước đ tìm t do vì không th sng được dưới chếđđc tài - đc Đng và dòng h tr, không t do, phi dân ch.  Mt chính quyn đã quay lưng li đàn áp và bóp nght dân tc, và nhng người đu tranh cho dân ch và toàn vn lãnh th ch vì quyn li vàích k riêng mà quên đ ci ngun, công lao và bao xương máu ca tin nhân và dân tc đã c công xây dng cho giang sơn gm vóc Vit Nam trường tn qua bao thế h.  Các di dân người Vit chúng ta cũng phi hòa đng vi các tc l người M bao gm c văn hóa vàđa ngôn ng; nhưng bao gi chúng ta cũng mong cm tđt nước này đã cưu mang chúng ta và cho chúng ta nhn biết được tình người và chiu dy ca s hy sinh.

Các con thương,

Trong tt c các tp tc đ người Vit chúng ta hi nhp vào xã hi M, có ngày L TƠn là mt ngày l không riêng gì ca dân M, mà chính chúng ta nghĩ là rt quan hđến chính mình.  Chúng ta cũng phi tưởng nhđến bao hy sinh, bao ân tình ca nhng người đã giúp chúng ta sang đnh cư nơi đây.  B qua mi thành kiến hay ch nghĩa cá nhân, chúng ta tht tình chân thành cám ơn đến nhng bà con thân quyến, nhng cơ quan thin nguyn, nhng t chc tôn giáo, nhng người bn tt không bà con dòng h và nhng người chưa h quen biết đã bo tr, giúp đ chúng ta trong nhng lúc khó khăn ban đu khi mi ti đnh cư nơi min đt t do, trù phú này và cho chúng ta xây dng li mái m tình người và cuc đi.  Xin tơn Tri và tơn người đã cho chúng ta biết thế gii này vn còn có nhng tm lòng bác ái và có nhng bàn tay nng m tình thân, tình người.

Có người cm khái vi tình đi và s vô thường ca cuc sng đã viết:
Hoa
đp .  .  .  .  .  .  Hoa thơm .  .  .  .  .  .  . . Hoa vn tàn
T
ình nng .  .  .  .  .  Tình sâu .  .  .  .  .  .  .  .  Tình vn tan
R
ượu đng .  .  .  .  . Rượu cay .  .  .  .  .  .  .   Rượu vn hết
Ng
ười ha .  .  .  . . . Người th .  .  .  .  .  .  .  Người vn quên
Tr
ăng lên .  .  .  .  .  . Trăng tròn .  .  .  .  .  .  . Trăng li khuyết
Tuy
ết rơi .  .  .  .  .  .  Tuyết ph .  .  .  .  .  .  . Tuyết li tan
Ng
ười đp.  .  .  .  .  . Người xu.  .  .  .  .  .  .  Ri cũng chết
Ng
ười giàu.  .  .  .  .  .Người nghèo .  .  .  .  .   Ri cũng hết

Vy ti sao chúng ta không tơn tri và tơn ln nhau khi chúng ta còn hơi sc đ mà phc v, đ mà sng trong yêu thương!

"Ba vn sáu nghìn ngày là my.
C
nh phù du trông thy cũng nc cười." (Cao Bá Quát)

Trong mùa l tơn, chúng ta tơn tri và tơn người nhưng không quên nguyn cu cho nước m Vit Nam, cho dân tc Vit Nam, và cho nhà cm quyn Cng Sn Vit Nam biết yêu dân yêu nước, dám nhn rõ s tht ca thm trng đói nghèo, bt công, l thuc ngoi bang và chia r giai cp sâu sc trong cái xã hi gi là“Đnh cao trí tu.” Đng ca giai cp công nhân và lao đng đã nhn tâm bóc lt vàđy h vào con đường đói nghèo, không dân ch t do... mà có sđi mi và ci cách đáng k khi biết lng nghe tiếng nói ca toàn dân tc.

Các con thân mến,

Chúng ta cm thán cho quê hương, dân tc và nguyn cu cho gii lãnh đo Vit Nam biết yêu nước thương dân tht s, ly dân làm gc và luôn làm điu nhân nghĩa thì quc thái dân an, và trăm h yên vui chung hưởng thái bình.  Không còn cnh đói nghèo, bt công.

Chúng ta cũng nguyn cu cho gii lãnh đo Vit Nam biết nhn rõ cái sai và dám nhường quyn hành vào trong tay người có tài (không cn phi là Đng Cng Sn) nhưng biết thương và lo cho dân tht s, biết dùng sc mnh t cánh tay toàn dân đ thanh tr bn tham nhũng, bn hi dân, hi nước và xâm phm b cõi dân tc, vàđng bao gi ng quên trong u mê làđt nước này ch là ca Đng Cng Sn mà thôi.

Chúng ta luôn cu nguyn cho mi người tý nghĩa "Thanks Giving" mà biết yêu quí t do dân ch, t do Tôn giáo... đoàn kết và xây dng xã hi công bng, và bác ái như các Tin nhân bao đi đãđem li cho chúng ta ngày nay.

Thương các con nhiu.
Ngoan Nguy
n

Ngun: http://www.giadinhnazareth.org / 

CHIA SẺ LỜI CHÚA HẰNG TUẦN

CHÚA NHẬT 20/11/2016 LỄ CHÚA KITÔ VUA

CHÚA KITÔ VUA TÌNH YÊU HI SINH THA THỨ

Ông Trump sẽ làm tổng thống Hoa Kỳ. Điều này khiến triệu người vui và cũng lắm người buồn. Nhưng trong đức tin, thì bất kể ai cầm quyền, Chúa Giêsu luôn là Vua vũ trụ.

Có điều khá ngạc nhiên và ngược đời là: Vua các nước thường mặc long bào ngồi uy nghi trên ngai vàng, còn Vua Giêsu lại mặc có mỗi cái khố treo lủng lẳng trên thánh giá! Cảnh ngược đời này cho thấy: Vua Giêsu KHÁC BIỆT các vua trần gian.

Ngày xưa cả nước mới có một vua; ngày nay thấy có nhiều vua quá:  vua ngân hàng, vua chứng khoán, vua phá lưới, vua ca nhạc, vua cờ bạc… Người đứng đầu bất cứ lãnh vực nào cũng được phong là vua.

Vậy Chúa Giêsu thuộc loại vua nào? Chúa là vua yêu thương hi sinh tha thứ. Chúa đã quá yêu thương nhân loại đến độ hiến dâng mạng sống mình để cứu chuộc. Hơn nữa, ngay chính lúc người ta nhục mạ, đóng đinh Ngài vào thập giá, thì Ngài vẫn không một chút oán thù, lại còn cầu xin tha tha thứ cho kẻ làm khổ mình: “Lạy Cha, xin tha cho họ”. Trên thánh giá, Chúa Giêsu đã thiết lập một vương quốc mới: một vương quốc chỉ có tình thương chứ không có oán thù, một vương quốc chỉ có lòng bao dung tha thứ chứ không còn lên án kết tội. Một vương quốc mới quá tuyệt vời khiến cho anh trộm phải nài xin: “Ông Giêsu ơi, khi nào vào nước Ông, xin nhớ đến tôi”. Chúa Giêsu nhận lời anh. Tay trộm này quá siêu. Cả đời đi ăn trộm đủ thứ, và cuối cùng, lại ăn trộm được luôn cả nước Thiên Đàng!

Nếu ta tin nhận Chúa là vua, chúng ta có để cho Chúa ngự trong lòng mình, để Chúa làm chủ cuộc đời chúng ta, hướng dẫn những suy nghĩ, lời nói và hành động của chúng ta? Bất kể ai cầm quyền, thì Chúa Giêsu luôn là vua của tôi, vua của tình yêu thương tha thứ.


CON VUA HAY LÀ CON GÌ?

Hai vợ chồng giận dữ cãi nhau. Chồng điên tiết quát vợ: “Cô có im miệng lại không, sao cứ gầm lên như con cọp cái vậy”.

Cô vợ chẳng vừa, đốp lại: “Tôi không im được, ai mà chịu nổi anh cứ lăng nhăng như con dê xồm ấy”.

Thằng con nghe vậy liền kêu lên: “Trời ơi! Nếu bố là con dê xồm lấy mẹ là con cọp cái, rồi đẻ ra con, thì con là thứ con gì?”

Hai vợ chồng há hốc mồm, bó tay, bó chân, bó toàn thân!

Giá mà chồng khen ngợi vợ: “Ôi công chúa của anh”, và vợ cũng thỏ thẻ với chồng: “Ôi hoàng tử của em”, thì chắc thằng con sẽ sung sướng thốt lên: “Ôi hoàng tử bố và công chúa mẹ đúng là con của Chúa Kitô Vua!”

 

CHÚA NHẬT 13/11/2016

DÒNG MÁU TỬ ĐẠO VIỆT NAM

Chúng ta tự hào, cầu xin, tôn vinh, tạ ơn… Các Thánh Tử Đạo Việt Nam. Rất tốt.

Và tốt hơn nữa khi chúng ta sống noi gương các Ngài sẵn lòng đặt Chúa lên trên cả mạng sống mình, vì đức tin không sợ hi sinh.

Hội Thánh Chúa phát triển là nhờ những TÍN HỮU CAM ĐẢM SỐNG CHẾT CHO NIỀM TIN YÊU của mình.

Hạt giống có chết đi thì mới nẩy mầm thành cây sinh nhiều hoa trái.

Ước mong người lớn say mê kể chuyện các thánh tử đạo cho con cháu nghe biết.

 

CHÚA NHẬT 6/11/2016

ĐỜI SAU KHẮC HẲN ĐỜI NÀY

Lời Chúa tuần này nói đến những con số 7: 7 anh em thà chết chẳng thà phạm tội trong bài đọc 1. 7 ông lấy 1 bà trong bài Phúc Âm. Có người bảo bây giờ chúng con chỉ mong số 7 của Iphone 7 và Galaxy S7 thôi.hihii. 7 anh em thà chết chẳng thà vi phạm luật Chúa vì họ tin rằng Chúa sẽ cho họ sống lại hưởng sự sống đời đời. Còn mấy ông Xađốc thì lại thắc mắc: Khi sống lại, thì 1 bà lấy 7 chồng đời này sẽ ở với ông nào đời sau?Ở cả với 7 ông thì chết!

Người Việt Nam cũng tin vào cõi sau: Chết không phải là hết mà là đi về cõi sau, nên mới có câu: “Sinh kí tử quy”- Sống là gửi, thác mới là về. Chỉ có điều: cõi sau nó như thế nào?

Mấy ông Xađốc đưa câu chuyện khá là độc đáo: một bà có tới 7 chồng (Khiếp thế! Một chồng thôi mà nhiều lúc đã hết hơi rồi, đằng này tới những 7 ông thì không biết xoay sở thế nào!) và hỏi Chúa Giêsu: Thế thì đời sau, bà ta sẽ sống với ông nào? Câu thắc mắc của nhóm Xađốc hàm ẩn một quan niệm “Dương sao Âm vậy”. Người ta cứ hình dung ra thế giới mai sau giống như thế giới hiện tại nối dài. Vì thế người ta mới cho đủ thứ lỉnh kỉnh vào quan tài để người chết xuống cõi âm sử dụng. Có khi chôn cả chai rượu để xuống đó cụ nhậu. Chưa hết, người ta còn đốt vàng mã, đôla âm phủ, thậm chí đốt cả xe hơi, máy bay giấy để cho người cõi âm sử dụng. Thật là: Dương sao Âm vậy!

Nhưng Chúa Giêsu quan niệm về thế giới mai sau KHÁC HẲN, không còn dựng vợ gả chồng nữa, người ta nên như thiên thần. Đời sau chính xác như thế nào thì chỉ có Chúa biết chứ nhà cháu thì chịu bó tay vì đã chết đâu mà biết! Thời các cụ ngày xưa không thể hình dung được thời nay chuyện Internet để cả thế giới trực tiếp nói chuyện và nhìn thấy mặt nhau. Mới có từ thời các cụ đến thời con cháu mấy chục năm mà đã chả hình dung nổi thì làm sao đời này có thể hình dung chính xác đời sau! Như con sâu hóa thành cánh bướm khác hẳn, nên chỉ chắc một điều Thiên đàng khác hẳn trần gian. Nó sẽ đẹp lắm, hạnh phúc lắm vì chan chứa tình Chúa, tình người yêu thươngNiềm hy vọng lớn nhất của chúng ta là sự sống đời đời trong Chúa.

--Phụ thêm: Nghe đâu có đôi anh chị yêu nhau say đắm, vậy mà sau đó Chúa lại gọi chàng đi tu. Chàng đành phải nói lời chia tay, thế là nàng khóc nức nở, dỗ mãi không nín, cuối cùng chàng thề hẹn: “Thôi mình đành hẹn kiếp sau em nhé”. Nàng ánh lên tia hi vọng, ngừng khóc. Nhưng nếu mà nghe bài Phúc Âm hôm nay thì nàng có lại khóc nữa hay không?!

 

lễ các thánh nam nữ 1/11/2016

CÁC THÁNH SÓNG SÁNH TIN YÊU

Lời Chúa hôm nay mô tả các thánh trên trời như một “đoàn người đông đảo, không tài nào đếm nổi”. Có người đọc chữ “đoàn” thành chữ “đàn”, hóa ra là “một đàn các thánh”, kiểu này các thánh đông như đàn kiến vậy! Hihii  Vì đông quá nên Giáo Hội phải có 1 ngày lễ mừng các thánh tổng hợp!

Trong đời chúng ta khát khao nhiều thứ, nhưng ít khi khát khao làm THÁNH! Tại sao vậy? Vì có lẽ ta cho rằng làm thánh khó lắm, nó cứ siêu thoát, thiêng liêng thế nào ấy, chả được vui hưởng cuộc đời! Có thật vậy không?

Không đúng. Tin Mừng Lễ Các Thánh nói về 8 MỐI PHÚC THẬT cho thấy: Làm thánh là đi tìm hạnh phúc và niềm vui thật. Thế nên, kết thúc bài Tin Mừng Chúa mới thúc giục: “Anh em hãy vui mừng hớn hở”. Vui mừng  hớn hở vì ta được Chúa yêu thương8 mối phúc thật đều diễn tả tình yêu của Chúa với con người và con người với nhau. Yêu đến độ nghèo khó vì cho đi tất cả; Vì yêu nên hiền lành và thương xót; Vì yêu nên khao khát công chính và hoà bình; Vì yêu quá nên sẵn sàng chấp nhận thương đau. Nên thánh là thế: là yêu thương và dựng xây hạnh phúc. Cứ yêu thương tha thiết, cứ tin tưởng mãnh liệt, cứ vui mừng bất diệt sẽ là hạnh phúc, là nên thánh.

Ở tại Hoa Kỳ này, người ta thường phân biệt người Mỹ gốc Âu, người Mỹ gốc Phi, người Mỹ gốc Á, gốc Việt, nhưng sâu xa hơn, tất cả nhân loại đều là NGƯỜI gốc THÁNH. Tất cả mọi người đều được Chúa dựng nên nên giống hình ảnh Ngài là Đấng Thánh. Đừng quên điều vĩ đại và cao cả này trong dòng máu của chúng ta.

Hãy cùng nhau làm sống dậy dòng máu thánh, để rồi chúng ta có thể ôm chầm lấy nhau và hớn hở thốt lên: “Ôi, đấng thánh yêu dấu của tôi!” Alleluia!


​HỒN SỐNG MÃI - XÁC SỐNG LẠI

Lễ Các Linh Hồn diễn tả sự hiệp thông sâu xa đến độ vượt qua cả biên giới sự chết: người sống và người chết nối kết với nhau. Hơn nữa, lễ Các Linh Hồn còn bày tỏ niềm tin mãnh liệt vào sự sống đời đời của người Công giáo.

Tất cả các bài đọc Lời Chúa và lời nguyện trong sách lễ Các Linh Hồn đều hướng đến SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI NHỜ CHÚA VÀ TRONG CHÚA. Thế nên lễ này không phải để suy niệm về sự CHẾT, nhưng là dạt dào niềm hi vọng vào sự SỐNG đời đời trong Chúa. Chúa Giêsu đã khẳng định: “Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù có chết cũng sẽ được sống”. Chính Chúa Giêsu đã chết và đã sống lại. Và chúng ta cũng luôn mạnh mẽ tuyên xưng niềm tin: “Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại. Tôi tin hằng sống vậy. Amen.”

Như thế, tâm tình đẹp nhất của lễ này là quay về quá khứ cầu nguyện cho người đã qua đời, nhìn vào hiện tại để điều chỉnh lối sống với nhau sao cho khi giã từ trần thế không phải ân hận điều chi, như thế sẽ dẫn tới tương lai sự sống đời đời cùng Chúa, gặp lại tổ tiên ông bà cha mẹ trong Nước Trời.

 



CHÚA NHẬT 30/10/2016

Dakêu gặp Chúa lột xác đổi đời

Phúc Âm mô tả Dakêu người thì lùn, nghề thì thu thuế tội lỗi. Ông vừa lùn, vừa lỗi. Ông thuộc dạng mà người Việt thường nói là “xấu cả người xấu cả nết”. Xấu không để đâu hết xấu; xấu không giấu được vào đâu.

Nhưng rồi có sự thay đổi lột xác hoàn toàn khi Dakêu gặp Chúa Giêsu. Từ chỗ lùn tịt ông đổi thành cao tít trên ngọn cây sung (có lẽ ông cầm tinh con khỉ giỏi leo trèo). Từ chỗ ông chỉ biết vơ vét tiền của người khác vào túi mình thì nay ông thay đổi sẵn sàng mở túi mình ra cho người nghèo nửa gia tài. Chưa hết, nếu ông đã chiếm đoạt của ai cái gì, thì ông xin đền gấp bốn. Cứ đền như thế này thì các cha nên đặt cái giỏ ở tòa giải tội chắc cũng được kha khá. Từ chỗ ông bị liệt vào hàng tội lỗi thì nay ông được cứu độ. Ông lột xác thay đổi hoàn toàn. Từ chỗ “xấu cả người, xấu cả nết” thì nay ông “đẹp cả tâm hồn, đẹp cả trái tim”.

Tại sao ông đổi đời tuyệt vời đến thế? Thưa, vì 2 điều. Thứ nhất, ông khát khao tìm gặp Chúa. Khao khát đến độ ông quên bản thân mình là quan chức thu thuế để như 1 đứa trẻ, ông chạy và leo lên cây sung mong nhìn xem Chúa. May là cây sung chứ là cây xương rồng mà cứ leo lên tụt xuống như thế thì có mà tan xương nát thịt. Theo ngôn ngữ thời nay thì Dakêu đúng là “fan cuồng” của Chúa!

Điều thứ 2 là vì tình Chúa yêu thương. Chúa quan tâm, Chúa liếc nhìn, Chúa gọi tên, Chúa vào nhà Dakêu. Chúa không hạch tội, kết tội Dakêu, mà Chúa tha tội cho ông. Tin Mừng là ở chỗ này: “Chúa đến để tìm và cứu những gì đã mất”.

Như Dakêu, mỗi người cần tự hỏi lòng mình: Tôi có khát khao gặp Chúa không? Tôi có vui mừng cảm nghiệm tình Chúa yêu thương tha thứ hay tôi cứ chỉ lo sợ Chúa phạt? Sau mỗi lần gặp Chúa nhờ dự lễ, cầu nguyện tôi có lột xác đổi đời tốt đẹp hơn không?

 

CHÚA NHẬT 23/10/2016

KIÊU CĂNG VÀ KHIÊM NHƯỜNG

Phúc Âm kể chuyện ông Pharisêu vênh mặt, vỗ ngực khoe khoang và kể công với Chúa, nay người ta gọi đó là bệnh thành tích, là đánh bóng, là nổ bom! Đồng thời, ông lại đi chê bai người khác toàn là những kẻ xấu xa. Ông ném đá và dìm hàng người ta.

Còn ông thu thế cúi mặt, đấm ngực khiêm nhường cầu xin: “Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi!” Ông không chối tội, đổ tội, chạy tội, mà ông thành tâm nhận tội.

Chuyện 2 ông cũng là chuyện xã hội hôm nay. Vẫn có những người, những tập thể, những đảng phái luôn tự mãn kể thành tích, say men chiến thắng, để rồi lên mặt chỉ trích người khác, nhóm khác. Cho dù tội lỗi sờ sờ ra đó mà vẫn trơ mặt chối tội, thản nhiên cho mình vô tội. Cho là vô tội vì vô trách nhiệm. Vô trách nhiệm vì vô lương tâm!

Nếu con người khiêm nhường nhận lỗi và thành tâm cầu xin Thiên Chúa xót thương thì cuộc đời và mối liên hệ con người với nhau sẽ tử tế, sẽ đẹp lên rất nhiều.


TIÊN SƯ THẰNG “QUY TRÌNH”!

Xả nước thủy điện dìm chết dân. Vậy mà vô tội vì đúng “quy trình”!

Nhà máy xả chất độc làm cá chết, biển chết. Vậy mà vẫn vô tư hoạt động vì đã được cấp phép đúng “quy trình”!

Cán bộ gây thiệt hại hàng nghìn tỉ đồng. Vậy mà vô can vì bổ nhiệm đúng “quy trình”!

Còn nhiều chuyện đúng “quy trình” rất bực mình, gây cực hình…

Cứ thế này thì dân nghèo, dân khổ, dân chết cũng “đúng quy trình”!

Tiên sư cái thằng “quy trình” khốn nạn con cái nhà ai mà bố mẹ nó không dạy à!? Cái thằng “quy trình” ấy nó thuộc thế lực thù địch nào mà dã man, độc ác, tàn nhẫn đến thế!?


ĐỨNG CUỐI NHÀ THỜ NOI GƯƠNG PHÚC ÂM

Nhà thờ còn nhiều ghế trống, vậy mà nhiều người dự lễ cứ đứng tít dưới cuối nhà thờ. Cha xứ mời gọi: - Xin mời anh chị em phía dưới lên ngồi trên này để gần bàn thờ Chúa, để gần gũi ấm cúng hơn.

Phía dưới vọng lên: - Chúng con đứng dưới này là theo gương sáng Phúc Âm đấy ạ.

Cha ngạc nhiên: - Ồ, gương sáng nào mà dự lễ lại đứng xó tối cuối nhà thờ thế hả?

“Thánh” đứng cuối cắt nghĩa: - Dạ, gương người thu thế đứng cầu nguyện đằng xa đó cha ơi!

 

CHÚA NHẬT 16/10/2016

CẦU NGUYỆN LIÊN LỈ NHƯ HÍT THỞ KHÔNG NGHỈ

Người Việt thường nói: “Có chí làm quan, có gan làm giàu”. Người Tây cũng nói: “Thành công là kết quả của 1% tài năng và 99% cần cù lao động”. Cả Tây lẫn Ta đều khẳng định muốn thành công phải kiên gan bền chí.

Trong trời đất, muốn lên đỉnh núi phải leo hàng ngàn bước, chứ leo vài bước thì chỉ lên đỉnh mô đất mà thôi.

Trong đời người, không ai sinh ra vài ngày đã thành người lớn, mà cần nhiều năm tháng để trưởng thành. Cũng không ai tập thể hình 1 ngày đã thành lực sĩ, mà phải bền bỉ tập luyện ngày này qua ngày khác.

Trong tình yêu, dù có phải lòng nhau đi nữa thì cũng không ai yêu hôm trước hôm sau cưới liền, mà rất cần có những năm tháng tìm hiểu cẩn thận.

Trong đức tin cũng vậy, không chỉ xin 1 lần là được ngay, mà phải kiên tâm cầu nguyện.

Ở đời, “Con có khóc mẹ mới cho bú”, trong Đạo, con có xin thì Chúa mới ban ơn.

Lời Chúa hôm nay cho thấy: Môsê giơ tay cầu nguyện thì dân Israel thắng trận; bà góa kiên tâm cầu xin đã được toại nguyện.

 

Thế nên, hãy vững tin, hãy cầu xin liên lỉ. Nhờ hít thở liên lỉ ta đón nhận khí trời đem sự sống, nhờ cầu nguyện liên lỉ ta đón nhận sức mạnh và tình thương của Thiên Chúa.

 

CẦU BẦU

Cha xứ nọ nổi tiếng thánh thiện, hễ ai xin cầu nguyện gì là được như ý. Một hôm, có bà cụ già đến xin cha: – Thưa cha, xin cha cầu nguyện cho con gái của con có bầu. Nó cưới 10 năm rồi, gia đình con cầu nguyện mãi mà nó chưa có bầu cha ạ.

Cha xứ: – Thế à, vậy gia đình tiếp tục cầu nguyện, và cha sẽ cầu nguyện cho.

Ba tháng sau, bà cụ cuống cuồng đến gặp cha. Ngài hỏi: – Thế nào, con gái bà có bầu rồi chứ?

Bà cụ nhau nhảu: – Thưa cha, nó có bầu rồi.

Cha xứ thắc mắc: – Có bầu được như ý rồi mà sao trông bà buồn vậy?

Bà cụ thở dài: - Cha ơi, đứa… không có chồng có bầu mới chết chứ!

Cha xứ hoảng hồn: Trời…ơi !!!

 

 

CHÚA NHẬT 9/10/2016

SAO KHÔNG TẠ ƠN?

Phúc Âm hôm nay kể chuyện 10 người phong cùi được Chúa chữa lành mà chỉ có mỗi 1 người trở lại tạ ơn. Vì sao thế nhỉ?

1.     Không nhận ra ơn. Không nhận ra ơn bởi vì coi nó chuyện đương nhiên. Chẳng hạn như sự sống, ta cứ tưởng mình làm việc, kiếm tiền mua đồ ăn, đồ uống thế là ta sống, chứ Chúa nào ban đâu! Thế à? Muốn sống không chỉ cần ăn, cần uống, mà quan trọng nhất là cần thở. Không thở được vài phút thôi là đã amen, xong rồi. Ấy vậy mà ta thường quên không tạ ơn Chúa ban cho khí trời, hơi thở vì cứ coi nó là chuyện tự nhiên quá. Ước chi hàng ngày ta nhớ tạ ơn Chúa ban sự sống: “Cảm ơn Trời mỗi sớm mai thức dậy - Con có thêm ngày nữa để yêu thương”.

2.     Quên Đấng ban ơn. Giống như đứa bé, cha mẹ cho cái bánh thì nó chỉ để ý đến bánh rồi ăn ngấu nghiến chứ mấy khi để ý đến cha mẹ là người cho quà. Chúng ta cũng thế, nhiều khi chỉ để ý đến những thành công, tài sản của mình, mà quên người đã giúp ta thành công: Ai nuôi ta khôn lớn? Ai cho ta sức khỏe trí khôn?

3.     Quen quá hóa nhàm. Người quay lại tạ ơn Chúa là người Samaria, người ngoại, người ngoài, còn 9 anh Israen người nhà thì không. Ôi, sao giống chúng ta thế. Ta đi ra ngoài mua hàng mất tiền mà vẫn cảm ơn, còn ở nhà bố mẹ nuôi dạy miễn phí mấy chục năm trời thì ta lại quên cảm ơn. Người ngoài mời ta một bữa ta cảm ơn rối rít, vậy mà ở nhà vợ nấu cơm canh cá thịt cho cả đời thì ta quên mở miệng cảm ơn, có khi lại còn chê cơm nát canh mặn!

Chúa ơi, xin giúp chúng con nhớ tạ ơn Trời, cảm ơn đời.


TẠ ƠN GIÚP ÍCH CHÍNH MÌNH

Khi sống tâm tình biết ơn thì không chỉ làm cho Chúa vui, người làm ơn vui, mà còn làm cho chính bản thân mình được vui hạnh phúc. Bởi vì khi thấy mình được ơn cũng có nghĩa là thấy mình được yêu. Có yêu quí nhau thì mới làm ơn cho nhau chứ thù ghét nhau thì đừng hòng! Thế nên, sống tâm tình biết ơn sẽ làm cho chính đời mình vui hạnh phúc; còn khi không thấy ơn đâu thì đời sẽ cay đắng vô cùng.

Sống tâm tình biết ơn thì ta cũng phải có trách nhiệm gìn giữ, yêu quí ơn ban. Ví dụ mẹ hỏi: cái áo mẹ mua cho con đâu rồi? Mà con lại trả lời: áo mẹ mua con làm giẻ lau và vứt vào thùng rác rồi thì mẹ buồn ơi là buồn. Nhưng nếu đứa con gìn giữ áo sạch sẽ, mặc đẹp đẽ thì mẹ vui ơi là vui. Thế thì, thiên nhiên quanh ta, gia đình ta, cộng đoàn ta, thân xác ta là những ơn Chúa ban ta cần phải gìn giữ và yêu quí nó.

Ngày xưa Chúa Giêsu nói với các Tông Đồ: Thày đã yêu thương các con thì các con cũng hãy yêu thương nhau. Tương tự, hôm nay Chúa cũng đang nói với chúng ta: Thầy đã làm ơn cho các con thì các con cũng hãy làm ơn cho nhau.Amen.


TẠ ƠN TRỜI - TẠ ƠN ĐỜI

Truyền thống người Việt có những lời ca dao tục ngữ tuyệt vời về lòng biết ơn:

“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” - “uống nước nhớ nguồn”

“Ơn ai một chút không quên

Nợ ai một chút để bên dạ này”.

Thế nên, người không biết ơn sẽ bị gọi là “cái thằng, cái quân vô ơn!”

Đạo Chúa cũng luôn đề cao lòng biết ơn. Thánh lễ hàng ngày đều có lời mời gọi: “Hãy tạ ơn Chúa là Thiên Chúa chúng ta” và cả cộng đoàn đáp: “Thật là chính đáng!”

“Thật là chính đáng” chứ không phải như chuyện thằng bé bập bẹ tiếng Việt đáp sai: thật là quá đáng! hihiiii

 

 

CHÚA NHẬT 2/10/2016 

 

CHÚA NHẬT 25/9/2016

CHÚA NHẬT 18/9/2016

THẦN TIỀN TIÊU DIỆT

 

Thực tế cho thấy: Đồng tiền là tờ giấy vô hồn, vô tình, nên tiền chẳng yêu thích ai nhưng ai cũng yêu thích tiền, tiền chẳng cần ai nhưng ai cũng cần tiền. Người ngoài đời cần tiền, người đi tu cũng cần tiền, có khi lại còn cần hơn. Cần tiền để đi học, để giúp người nghèo, để xây nhà thờ, xây nhà dòng… Thế nên, nhiều linh mục tu sĩ phải đi xin tiền. Cần tiền như thế mà Chúa lại bảo: “Không ai có thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được”. Phải chọn 1 trong 2: Chúa hoặc tiền. Phải bỏ tiền để theo Chúa chăng? Tiếc lắm! Khó lắm! Ồ, mà ai bỏ tiền thì cho biết để mình tới lượm về.hihii

 

Thật ra, Chúa đâu có bảo ta phải bỏ tiền, Chúa chỉ bảo đừng làm tôi Tiền Của, đừng làm nô lệ cho tiền, đừng coi tiền quá cao đến độ TÔN THỜ TIỀN BẠC. Khi coi Tiền như là ông thần thì nó sẽ huỷ diệt mọi tương quan với Chúa và tha nhân và bất chấp tất cả như trong bài đọc 1.

 

Chuyện tên quản gia bất lương vì kiếm tiền lương bằng cách bán rẻ lương tâm. Lòng tham tiền hủy diệt lương tâm và những giá trị tinh thần cao quí của con người. Khi đã bất lương thì họ sẽ hành động bất chấp phải trái đúng sai miễn là có tiền. Bất chấp như thế sẽ sinh ra bất công xã hội, làm cho người ta bất bình và bất hạnh, bất hạnh quá thì sẽ bất tỉnh. Huhuu

 

Chúa không lên án tiền nhưng lên án LÒNG THAM tiền; Chúa không cấm chúng ta làm giàu nhưng cảnh giác CÁCH THỨC kiếm tiền bất lương; Chúa không bảo chúng ta vứt bỏ tiền đi, nhưng bảo chúng ta KHÔN NGOAN SỬ DỤNG tiền để diễn tả tình yêu thương bạn bè và được đón vào Nước Trời vĩnh cửu.

 

 

Đức cố Hồng y Thuận viết: “Đồng tiền chôn vùi con xuống nếu con đội nó lên đầu; đồng tiền làm bệ dưới chân con nếu con đứng trên nó”.



"IN GOD WE TRUST" - CHÚNG CON TÍN THÁC VÀO CHÚA

 

Trên tất cả đồng đôla Mỹ đều có dòng chữ "In God We Trust" nghĩa là: “Chúng con tín thác vào Chúa”. Ôi, đức tin Hoa Kỳ thật tuyệt vời!

 

 

Tuy nhiên, thời buổi coi tiền trên hết này, người ta đặt câu hỏi: God-Chúa ở đây là Chúa nào? Chúa là Thiên Chúa hay Chúa chính là đồng tiền đôla !?

 

 

 

CHÚA NHẬT 11/9/2016

TÔI TỘI TỒI TỐI VỚI TÌNH

Truyện Phúc Âm tuần này cho thấy cả 2 thằng con đều lắm tội. Lắm TỘI vì chỉ nghĩ đến cáiTÔI.

Thằng thứ đòi tài sản của tôi. Nó nghĩ tôi ở nhà thế này tù túng, mất tự do. Bỏ gia đình, tôi phải ra ngoài bay nhảy, ăn chơi cho nó khoái cái đời. Nào ngờ, sự đời éo le. Tưởng là sung sướng ngất ngây lên mây, ai dè, đời đói khổ rơi xuống bùn đen. Tôi vướng vào Tội làm đời TỒI TỆ.

Thằng cả ở nhà tưởng là ngon, nhưng cũng chỉ nghĩ đến cái Tôi, than thở: tôi chưa được hưởng gì! Trong lòng nó là nỗi khắc khoải mong hưởng của cải chứ không phải là tình nghĩa. Bằng chứng nó không sống mối quan hệ cha-con khi thốt lên: “đã bao năm trời tôi làm tôi ông”, và phủ nhận tình nghĩa anh-em: “còn thằng con của ông” chứ không phải là “thằng em con”. Tôi vướng vào Tội khiến TỨC TỐI với cha, với em.

Thằng thứ xa thân xác, thằng cả xa thân tình. Hai đứa đều xa, rất xa. Có lẽ, người cha đã nhiều lần thốt lên na ná bài ca ‘Chắc ai đó sẽ về’: “Con đi xa quá, con đi xa cha quá!… Con ơi cha nhớ, con ơi cha rất nhớ!”

Hai thằng con đều thuộc loại Tôi Tội Tồi Tối. Ấy vậy mà người cha không Từ, mà lại cứTHƯƠNG TÌNH cả hai đứa. Với con thứ, cha không nóng mặt quát: Thằng khốn nạn, mày còn vác mặt về nhà làm gì? Mà cha đã hôn lấy hôn để thằng con giời đánh trở về. Với con cả, ông cũng ân cần trao ban cho nó tất cả: “mọi sự của cha là của con”.

Ôi, tình Chúa Cha hải hà xót thương!


 

TIẾC TÌM TƯƠI TỈNH

Cả 3 dụ ngôn Phúc Âm tuần này đều nói đến TÌM: tìm chiên, tìm tiền, tìm con.

Tại sao tìm? Vì bị mất và phải TIẾC mới tìm, không tiếc thì tìm làm gì. Tiếc hàm ý người ta yêu quí, gắn bó với cái đó, người đó. Càng yêu thì khi mất càng tiếc xót xa. Nếu không yêu quí thì không muốn gắn bó, có khi chỉ muốn vứt đi cho khuất mắt, mất lại càng mừng!

Tiếc nên phải tìm. Tìm thấy thứ mình yêu quí thì TƯƠI TỈNH hẳn lên, vui lắm. Chả thế mà cả 3 dụ ngôn kết thúc đều nói lên niềm vui khi tìm thấy. Niềm vui không chỉ giữ trong lòng cho riêng mình, nhưng niềm vui vỡ òa muốn được chia sẻ cho bà con bè bạn, niềm vui không chỉ giới hạn nơi trần thế mà còn vươn tới trời cao.

Hãy vui lên vì tìm thấy điều đã mất. Ồ, mà mỗi chúng ta có đánh mất những nét đẹp tâm hồn thuở ấu thơ, những tình cảm nồng nàn ngày mới cưới, và lòng tin mến thiết tha đời sống đạo thuở nào không nhỉ? Nếu mất thì phải tìm lại thôi!


 

 

CHÚA NHẬT 4/9/2016

YÊU ĐÒI TỪ BỎ HI SINH

Đang khi mọi người khao khát có được: được tiền bạc, được quyền chức, thì Chúa Giêsu lại nói đến chuyện mấttừ bỏ gia đình và cả bản thân mình. Đang khi cuộc đời này nói đến hưởng thụ sung sướng thì Chúa Giêsu lại nói đến vác thập giá hi sinh. Trời ơi, thế thì theo đạo đúng là ngược đời! Và có phải vì thế mà một số người tạm giải lao, nghỉ chơi với Đạo Chúa!? Thế này là thế nào?

Trong đời, đúng là người ta thích hưởng thụ, thích được thêm, nhưng đồng thời người cũng sẵn sàng từ bỏ, hi sinh khi người ta yêu thích, si mê điều gì đó. Yêu thân hình thon thả, người thiếu nữ phải từ bỏ nhiều đồ ăn rất chi là sướng miệng; yêu kiến thức, người sinh viên phải từ bỏ nhiều vui chơi giải trí để cặm cụi học hành; yêu người con gái dễ thương, chàng trai phải từ bỏ cả cha mẹ, anh em mình để cưới vợ lập gia đình riêng. Vì yêu mà sẵn sàng từ bỏ. Khi tình yêu mãnh liệt đến độ phải lòng nhau thì thôi rồi, người ta sẵn lòng bỏ hết mọi sự để theo người tình.

Thế thì, Thiên Chúa là tình yêu thì làm sao lại không đòi người môn đệ phải từ bỏ hi sinh. Chính Chúa vì yêu con người đã bỏ trời cao xuống đất thấp, vì yêu con người mà Chúa bỏ cả mạng sống mình để cứu độ nhân loại.

Đến lượt chúng ta, muốn thực sự làm môn đệ theo Chúa, kh còn cách nào khác là phải đi con đường từ bỏ hi sinh mà Chúa đã đi. Và nên nhớ rằng: bình thường thì từ bỏ hinh sinh sẽ cảm thấy mất mát đau khổ, nhưng nếu vì tình yêu thì người ta lại tự nguyện từ bỏ hi sinh một cách hân hoan, phấn khởi. Lắm khi, vì yêu mà người ta lại cứ thích vất vả khổ sở vì nhau. Ôi, tình yêu thật nhiệm màu.



BỎ ĐI THEO AI !?

Cha xứ bắt đầu bài giảng: “Chúa Giêsu nói ‘Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh chị em…thì không thể làm môn đệ tôi được.” Anh chị em  nghe những lời này thấy thế nào?

Một bà nhanh nhảu đứng lên: “Dạ, cháu nhà con nó làm đúng như thế. Nó bỏ hết cha mẹ, gia đình anh em rồi cha ạ”.

Cha xứng vội khen: “Ôi, tuyệt vời. Con bà đã thi hành Lời Chúa tuyệt vời”.

Bà than thở: “Cha mừng hụt rồi, nó đâu có thánh thiện như thế!”

Cha thắc mắc: “Vậy nghĩa là sao?”

Bà mẹ phân trần: “Dạ, nó bỏ mọi sự cha mẹ, gia đình anh em không phải để đi theo Chúa, mà là đi… theo giai cha ơi !!! huhuu…



VÁC THẬP GIÁ VỀ NHÀ CHO MẸ

Cậu con trai bỏ nhà ra đi. Bà mẹ xin cha xứ cầu nguyện cho con trở về. Đúng một năm sau thằng con về nhà thật. Mẹ vội chạy vào khoe cha xứ: “Cha ơi, cha cầu khấn thiêng quá, cháu nó về nhà rồi!”

Cha xứ vui lây: “Tạ ơn Chúa, chúc mừng bà mẹ con đoàn tụ.”

Bà mẹ thở dài: “Nhưng nó về con lại buồn hơn!”

Cha xứ ngạc nhiên: “Bà đã chẳng ngày đêm cầu mong cho con trở về nhà ư. Sao giờ nó về lại buồn?”

Bà mẹ ngao ngán kể lể: “Cha có biết không. Nó về dắt theo một con bé mập như cái biệt thự. Rồi nó hổn hển giới thiệu con bé với con: ‘Mẹ à, thập giá của con đây, nặng quá thể, xin mẹ vác giùm con một tay!”

GIOAN BỊ TRẢM QUYẾT: VỊ THÁNH 3T

Trong xã hội Việt Nam, hễ ai lên án những cái xấu xa của nhà cầm quyền, thì y như rằng sẽ bị chụp mũ là phản động, là nói xấu chế độ. Và đau buồn hơn nữa, cả một đám đông người dân lương thiện, nhưng đã bị nhồi sọ quá lâu, nên cũng ngây thơ hùa theo một giọng điệu như thế ! Vì vậy, khá nhiều người đã chép miệng: “thôi, cứ im lặng là tốt nhất!”

Mừng lễ Thánh Gioan bị trảm quyết hôm nay khiến ta phải nghiêm túc nghĩ lại. Chính việc ngài  can đảm nói lên tiếng nói của sự thật, can đảm lên tiếng tố cáo cái xấu của nhà vua mà ngài đã bị trảm quyết, nhưng ngài đã được làm thánh Tử đạo. Ngài được làm thánh vì đã can đảm dấn thân theo con đường của Chúa Giêsu là Sự Thật.

Ôi, xin được gọi Gioan Baotixita là vị thánh 3T: Tiền hô, Tẩy giả, và Tử đạo.

Một nhà thơ đã thốt lên những lời chất vấn lương tâm chúng ta:

Nếu mọi người tốt đều lặng im

Giữ riêng bàn tay sạch.

Ai là người dọn đi bùn rác?

Ai là người gieo hạt?

Cho ban mai tươi lành?

 

CHÚA NHẬT 28/8/2016

 

CHÚA NHẬT 21/8/2016

CỬA HẸP: CỬA HỒN, CỬA HI SINH

Hãy chiến đấu để vào qua cửa hẹp”. Muốn vào Nước Trời thì phải chiến đấu, phải qua cửa hẹp. Lời Chúa có vẻ ngược với tâm lí tự nhiên của con người. Thường ta thích chọn đường rộng rãi, dễ dàng để đi cho nó khoái chứ dại gì mà chọn đường hẹp cho nó khổ!

Tuy nhiên, nhìn kĩ thì thấy cuộc sống có nhiều cửa hẹp. Đoạt được huy chương Olympic là cửa hẹp; học hành, kinh doanh thành đạt cũng là những cửa hẹp, phải đổ nhiều mồ hôi công sức. Cửa hẹp là cửa hi sinh.

Đi máy bay lên bầu trời xanh cũng phải qua cửa hẹp. Hành lí phải gọn gàng mới lên được chứ tay xách nách mang đủ thứ lỉnh kỉnh, lại gồng gánh cả gà vịt nữa thì không thể lên được. Thế nên, cửa Nước Trời luôn rộng mở nhưng nó trở nên hẹp khi mà cái tôi của mình trở nên cồng kềnh quá. Phải chấp nhận từ bỏ cái tôi cồng kềnh, phải sống tinh thần siêu thoát thì mới vào được. Cửa hẹp là từ bỏ mình. Rộng là cứ dễ dãi theo ý mình, hẹp là hi sinh làm theo ý Chúa. Cửa hẹp là cửa hồn.

Việc hi sinh, từ bỏ không dễ, tuy nhiên quan trọng là ở cái lòng của mình. Lòng mình có muốn không, lòng mình có quyết tâm không? Người ta nói: “đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông”.

Cái tôi to lớn thì bị vướng, nhưng tấm lòng lớn, đức tin lớn thì lại qua được cửa hẹp để vào Nước Trời hưởng phúc muôn đời.

 

 

THỨ HAI 15/8/2016 LỄ ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI

MẸ MARIA VỀ TRỜI
 
Mẹ Maria lên trời cả hồn lẫn xác đã âm hưởng vào lời khen những người đạo đức thánh thiện: “ông bà sống thế này thì sau sẽ lên thiên đường cả giường lẫn chiếu!”
 
Mẹ Maria lên trời vì suốt đời Mẹ gắn chặt vào Chúa. Chúa Giêsu là người con hiếu thảo nên chả nỡ lòng nào khi Ngài thì ngự trên trời cao mà để cho Mẹ mình nằm trong nấm mồ đất lạnh. Chúa phải để Mẹ ở cùng Ngài. Và trong mầu nhiệm Nhập Thể, Chúa Giêsu làm người trong lòng Mẹ Maria. Máu thịt Chúa được hình thành từ chính máu thịt Mẹ; thân xác Chúa được lớn lên từ chính dòng sữa Mẹ. Chúa chia sẻ thân xác với Mẹ mình. Thế nên, khi Chúa Giêsu về trời cả hồn lẫn xác thì tất nhiên thân xác Mẹ Maria cũng được chia sẻ với Ngài. 
 
Phúc Âm lễ Mẹ về trời cả hồn lẫn xác kể chuyện Mẹ đi thăm bà Êlisabét, điều này muốn nói rằng: con đường về trời cao cũng chính là con đường đi đến với anh chị em trong yêu thương, tin tưởng và vui mừng.
 
Hãy cùng nhau ngân nga câu hát: Mẹ ơi, đời con dõi bước theo Mẹ… để được về trời cùng Mẹ. Ước gì tất cả chúng ta được bám váy Mẹ về trời như các thiên thần trong tấm hình đáng yêu này.
 


CHÚA NHẬT 14/8/2016

THẦY MONG LỬA BÙNG CHÁY LÊN

Lửa là biểu tượng cho sức mạnh. Thế nên suốt đại hội Olympic luôn có đài lửa rực cháy.

Lửa có tác dụng to lớn làm chín thực phẩm, sưởi ấm và thắp sáng. Nhưng lửa cũng thiêu cháy và hủy diệt kinh hoàng.

Có những ngọn lửa tinh thần ích lợi: lửa tình yêu, lửa đức tin, lửa nhiệt huyết. Nhưng cũng có những ngọn lửa tinh thần hủy diệt: Lửa giận dữ, lửa hận thù, lửa bạo động, lửa chiến tranh.

Chúa Giêsu ném lửa và mong lửa bùng cháy thì đó chính là lửa tình yêu cứu độ. Lửa thắp sáng tin yêu, hâm nóng tình người và xua tan hận thù, thiêu cháy tội lỗi.

Như ngọn lửa làm phân rã những tạp chất khi luyện kim thì lửa tin yêu cũng sẽ gây chia rẽ những cõi lòng chai cứng sỏi đá.

Xin cho mỗi con tim chúng ta bùng lên lửa lòng thương xót như trái tim Chúa Giêsu là lò lửa mến hằng cháy. Amen.

 

CHÚA NHẬT 31/7/2016

THAM THÌ THÂM
Lời Chúa hôm nay có 2 điều lạ: lạ vì ông phú hộ gọi hồn, lạ vì Chúa mắng ông phú hộ là đồ ngốc.
Người Việt Nam dù lương hay giáo đều tin có linh hồn. Người ta chỉ gọi hồn hoặc cầu nguyện cho các linh hồn khi người đã chết. Vậy mà ông phú hộ còn sống sờ sờ ra đấy mà đã gọi hồn. Điều đó cho thấy ông còn sống mà như đã chết, nhà ông, kho ông như 1 nấm mồ lạnh lẽo, không có ai, cô đơn mỗi mình ông. Không thấy ông gọi vợ, gọi con, gọi anh em, bạn bè vui hưởng của cải, một mình ông thôi, nên ông đành gọi hồn. Ông sống nhưng con tim đã chết vì ích kỉ. Ông không ôm vợ, ôm con, mà ông chỉ ôm khư khư của cải mà thôi.
Thời buổi này giàu như ông là đại gia rồi, lẽ ra phải phải trầm trồ thán phục, đằng này Chúa lại mắng ông là đồ ngốc. Tại sao? Ông ngốc không phải vì có lắm tiền nhiều của, mà vì thái độ tham lam của cải, đặt của cải lên trên cả tình Chúa và tình người. Một khi coi của cải như là ông thần thì ông thần đó sẽ huỷ diệt những gì là đẹp nhất, cao quí nhất trong cuộc sống con người, huỷ diệt những giá trị luân lí tốt đẹp nhất trong trái tim, huỷ diệt những tương quan tốt đẹp nhất trong cuộc sống. Ngốc là ở chỗ đó. 
Giàu tiền mà không giàu tình, không giàu đức tin thì nhân phẩm bị phá sản mất rồi !
 
KHÔNG AI TRÔNG TIỆM À ?
Chuyện kể rằng: một ông chủ có tiệm buôn bán lớn lắm. Cả đời ông mải mê với chuyện bán buôn, sao lãng việc đạo nghĩa. Rồi ông đột ngột bị cảm nặng, giờ hấp hối gia đình cuống quýt mời cha đến xức dầu. 
Khi mọi người quây quần xung quanh ông để cha chuẩn bị làm phép xức dầu. Ông cố hết sức cất tiếng hỏi: bà nó đâu rồi? Bà nhà trả lời: tôi đây. 
Ông phều phào: các con cái đâu rồi? Các con nhao nhao thưa: con đây, con đây, đầy đủ cả, không thiếu một đứa nào. 
Ông hổn hển: thế mấy người giúp việc bán hàng có đây không? Mấy đứa thưa: chúng cháu đây, đủ hết cả, không thiếu một đứa nào.
Nghe xong, ông trợn mắt kêu đứt quãng: Trời ơi... thế không còn ai... trông... tiệm à? Rồi ông tắt thở, không kịp lãnh nhận phép xức dầu. 
Quá đau thương. Bao nhiêu tình thân vợ con, anh em, kể cả Chúa nữa thì ông không để ý, ông chỉ để ý đến cái tiệm bán buôn mà thôi !

CHÚA NHẬT 24/7/2016

XIN CHO AI? XIN ĐIỀU GÌ? XIN THẾ NÀO?

 

 

Chúa Giêsu bảo: “cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho.” Ai mà cứ xin là được ngay, tìm là thấy liền và gõ là Chúa mở toang cửa thì khối người xin nhờ cầu nguyện giúp! Thực tế chúng ta thường có kinh nghiệm ngược lại: xin mỏi miệng chả được, tìm mờ mắt chả thấy, gõ đau cả tay mà cửa vẫn đóng im ỉm. Vì thế ta thất vọng, niềm tin bị nghi ngờ: Chúa có thật không? Chúa có thương tôi không mà chẳng nhận lời tôi cầu xin?

 

 

Lời Chúa hôm nay khiến chúng ta suy nghĩ lại về việc cầu xin: Xin cho ai? Xin điều gì? Xin thế nào?

 

 

1.   Xin cho ai? Thường là ta xin cho mình thôi nên mới có lời cầu: Xin Chúa ban cho nhà con ăn nên làm ra, còn hàng xóm mặc mẹ cha chúng nó!hihhi. Nếu có cầu cho người khác thì lại cầu điều dở: Xin Chúa cứ thẳng tay phạt con mẹ ấy méo miệng cho chừa cái tội nói ăn nói điêu ngoa! Xin như thế thì Chúa đành phải giơ tay xin hàng. Lời Chúa hôm nay bảo cần xin điều tốt cho người khác. Bài đọc 1 Apraham xin Chúa tha thứ cho dân thành Xơđôm; Phúc Âm kể chủ nhà đi xin bánh cho bạn; Chúa Giêsu dạy xin Cha cho “chúng con” chứ không “riêng con”.

 

 

2.   Xin điều gì? Chắc chắn là xin ơn chứ còn xin gì nữa? Thế nhưng cái ơn đó lại theo ý muốn của chúng ta hơn là ý Chúa. Thế nên phải hỏi lại lòng mình: Ơn xin mà ta tưởng là tốt cho mình có thực sự tốt với Chúa không? Ơn xin ta cho là tốt lành nơi trần thế này có thực sự tốt lành cho đời sống vĩnh cửu không? Nhiều khi Chúa không cho như ta xin không phải vì Chúa không thương, mà ngược lại, vì thương quá nên Chúa mới không cho. Tương tự như khi đứa trẻ xin mẹ lửa với súng để chơi trò đánh nhau thì mẹ có cho không? Nếu mà cho thì chắc là mẹ ấy thuộc vào hạng “hiếm có khó tìm”!

 

 

Thay vì lôi Chúa xuống ban cho ta những nhu cầu vật chất, Chúa Giêsu  bảo chúng ta phải làm ngược lại: cầu nguyện là để ta được lôi lên thế giới của Thiên Chúa: “Chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.”

 

 

3.   Xin thế nào? Xin trong thân tình Cha-con, thân mật bè bạn chứ không phải đọc những lời cầu xin như các công thức vô hồn. Tình cha, tình bạn là vòng tay nâng đỡ, là mái ấm chở che.

 

 

Thêm vào đó, cầu xin cần kiên tâm. Gương Apraham kiên tâm “mặc cả, trả giá” với Chúa từ 50 người lành xuống dần dần 45, 40, 30, 20, và cuối cùng là 10. Trả nửa giá đã là ghê, đằng này “kì kèo trả giá” có 1/5! Anh bạn đi xin bánh cho dù chủ nhà “đêm hôm cửa đã đóng rồi, các cháu lại đang ngủ cùng giường với tôi” (chắc là có cả mẹ cháu nữa chứ!hihii) vậy mà anh ta “cứ lì ra đó” đợi xin bằng được. Chiêu này giới trẻ áp dụng: “đẹp trai không bằng chai mặt” là đây!

 

 

Có điều thắc mắc: Tình thân cha con, bè bạn mà sao phải “xin hoài, nói mãi” vậy? Phải chăng đó là đặc tính của tình yêu: tình yêu cần thử thách. Chết mê chết mệt người ta rồi, nhưng khi người ta ngỏ lời, thì nàng vẫn cứ ra vẻ thẹn thùng, dùng dằng chứ chả nhẽ lại OK ngay lập tức!

 

 

Lạy Chúa, xin cho chúng con thực sự tin nhận Chúa là Cha bao la lòng thương xót và chúng con thực sự coi nhau như anh em một nhà. Amen.

 

 

 

 

 

ĐỒ CON CHÓ

 

 

Trong cuộc chiến tại Phi Châu, một sĩ quan Pháp bị bắt làm tù bình. Trong thời gian bị giam giữ, một người lính luôn rủa xả viên sĩ quan là đồ chó. Quá uất ức trước lời rủa xả, viên sĩ quan lên tiếng:

 

 

- Tại sao ngươi lại chửi ta là đồ chó? Dù ta là tù binh thì ta vẫn là người chứ!

 

 

Người lính cho ngay một bài:

 

 

- Ngươi mà cũng đòi là người ư? Cả tháng nay ta không hề thấy ngươi cầu nguyện, thế mà ngươi cũng dám mở miệng xưng là người sao? Là người mà không cầu nguyện thì chỉ là đồ chó thôi!

 

 

 

TÚI NẶNG TÚI NHẸ

 

 

Chúa sai hai thiên thần cầm túi xuống trần gian để thu nhận lời cầu nguyện. Thiên thần bay đi khắp nơi trong nhà ra ngoài đường, nhà thờ lẫn phố chợ.

 

 

Sau một thời gian, thiên thần trở về trời. Một thiên thần thì khệ nệ vác túi nặng như chì, còn thiên thần kia thì vừa đi vừa nhảy nhót vì túi nhẹ như bông. Lấy làm lạ, Chúa hỏi: - “Túi ông đựng gì mà nặng vậy?”

 

 

Thiên thần hổn hển thưa: - “Dạ túi con nặng quá vì phải chứa đựng vô vàn những lời cầu xin của nhân loại.”

 

 

Chúa quay sang thiên thần kế bên: - “Thế còn túi ông này đựng gì mà nhẹ tênh vậy?”

 

 

Thiên thần đáp: - “Dạ, túi nhẹ vì đựng những lời thiên hạ tạ ơn ạ!”

 

CHÚA NHẬT 17/7/2016

ĐÚNG CÁI ĐÊM CHA NGỦ Ở NHÀ CON…

Truyện Chúa đến thăm và nói với Apraham trong bài đọc I hôm nay “vợ ông sẽ có một con trai” làm mình nhớ câu chuyện vui. Chuyện kể cha già đạo đức tới thăm 1 gia đình. Trong lúc trò chuyện, 2 vợ chồng tâm sự: “Cha ạ, vợ chồng con cưới nhau 10 năm rồi, hì hục mãi mà vẫn chưa có mụn con nào. Xin cha cầu nguyện cho chúng con sớm có cháu.”

Cha già nhận lời, sốt sắng cầu khẩn Chúa như ý người xin. Rồi đúng một năm sau, cha già trở lại thăm gia đình thì thấy vợ chồng đang sung sướng vỗ về một đứa bé kháu khỉnh. Quá phấn khởi, ông chồng hồ hởi khoe: “Cha biết không, thật là lạ lùng, đúng cái đêm cha ngủ ở nhà con là vợ con có thai đấy cha ạ!”

Cha già nghe mà hết hồn, còn vợ chồng thì cười như nắc nẻ…!!! Đúng là cha cầu bầu!



MÁCTA MÊ MẢI - MARIA MÊ MẨN

Hai chị em Mácta và Maria đón tiếp Chúa thật hay: Mácta thì mê mải nấu nướng đãi Chúa, chả biết có món bún riêu không; còn Maria thì mê mẩn tiếp chuyện Chúa.

Mỗi người mỗi việc thật hay: người lo cơm nước, người ngồi tiếp chuyện. Nếu cả hai cùng kéo nhau vào bếp nấu nướng thì Chúa sẽ ngồi chơ vơ một mình buồn thiu; nếu cả hai đều ngồi tiếp chuyện thì sẽ lấy gì mà ăn, cả chủ lẫn khách chắc sẽ bị đói meo.

Chuyện đang hay thì Chúa làm ngay một câu: “Mácta ơi, cô băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá!” Chưa thấy có vị khách nào lại đi trách chủ nhà như thế! Tại sao vậy? Cũng chỉ vì Mácta mau mồm mau miệng đâm ra lỡ lời: “Thầy ơi, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao? Thầy bảo nó giúp con một tay!”

Mácta lỡ lời lộ ra 3 nhược điểm:

1.     Cô hướng về mình rồi kể công: Thầy xem, mình con phục vụ Thầy nè. Nói thế có khác gì chủ phàn nàn với khách: Bác đến chơi nhà làm em vất vả quá! Kể công. Khoe khoang.

2.     Cô hướng về người em rồi chỉ trích ghen tức: Nó là em mà sao lười biếng thế, cứ ngồi ì ra đấy mà chuyện với trò, trông ngứa cả mắt.

3.     Cô hướng về Chúa rồi trách luôn cả Chúa: Thầy thiêng liêng sáng láng quá, chả chịu để ý để tứ gì. Rồi cô sai khiến luôn cả Chúa: “Thầy bảo nó giúp con một tay.”

Chúa là khách mà phải trách chủ nhà Mácta vì cô đã làm lộn tùng phèo: Lẽ ra cô phải làm theo ý Chúa, thì giờ đây cô đảo ngược bắt Chúa làm theo ý mình!

Chuyện Chúa vào nhà Mácta và Maria cũng là chuyện Chúa vào nhà, vào cuộc đời mỗi người chúng ta. Xin cho mỗi chúng ta biết lắng nghe Lời Chúa để làm theo ý Chúa chứ không phải ra lệnh cho Chúa làm theo ý mình.

 

 

 

KÍNH 2 THÁNH PHÊRÔ VÀ PHAO LÔ 29/6/2016

 

PHÊRÔ+PHAOLÔ: PHỐI HỢP VÌ PHƠI PHỚI TIN YÊU

Phêrô và Phaolô là 2 vị đại thánh. Vậy sao không mừng lễ riêng mỗi vị 1 ngày cho trọng thể, hoành tráng, mà lại mừng chung? Có phải vì tên 2 thánh đều bắt đầu bằng chữ PH. Kiểu này thì mừng 2 thánh người Việt Nam phải thêm 1 chữ PH nữa là Phở ngon hết sảy.hihii Có nhiều lí do để mừng chung 2 thánh, nhưng 1 lí do nổi bật, dễ nhớ cũng bắt đầu bằng chữ PH, đó là sựPHỐI HỢP xây dựng Hội Thánh.

Phêrô và Phaolô có nhiều khác biệt. Sự khác biệt thường khiến người ta mâu thuẫn xung đột gây nên PHE PHÁI PHIỀN PHỨC. Nhưng Phêrô và Phaolô tuy khác biệt mà lại PHỐI HỢP PHONG PHÚ dựng xây Giáo Hội.

Tại sao 2 ngài Phối hợp được? Vì đều có chung 1 tấm lòng PHƠI PHỚI TIN YÊU. Phêrô đã bày tỏ: “Chúa biết rõ lòng con yêu mến Thầy”; Phaolô đã thốt lên: “Không có gì tách tôi ra khỏi lòng mến Thiên Chúa!”

Cũng nhờ phơi phới tin yêu mà Phêrô và Phaolô từ chỗ PHŨ PHÀNG chối Chúa, bách hại Đạo, lại trở thành PHỦ PHỤC dâng hiến trọn cả cuộc đời và mạng sống để loan báo Tin Mừng và dựng xây Giáo Hội.

Phần ta, có lẽ không đến nỗi phũ phàng chối bỏ Chúa, và cũng chưa đến mức phủ phục hiến dâng, mà rất có thể niềm tin yêu là PHÔI PHA, PHẤT PHƠ nên thiếu nhiệt thành, vắng niềm vui Tin Mừng Yêu Thương trong sống đạo!

Lạy thánh Phêrô và Phaolô, xin giúp chúng con một lòng PHƠI PHỚI TIN YÊU. Amen.

 

CHÚA NHẬT 26/6/2016

 

ĐI ĐÂU CHO THIẾP THEO CÙNG

Lời Chúa hôm nay nói đến chuyện theo nhau. Bài đọc 1, Êlia ném áo choàng quàng lên người Êlisa. Đúng theo kiểu quan họ Bắc Ninh: “Yêu nhau cởi áo cho nhau - Giết bò tế lễ rồi mau theo Ngài”. Và họ đã theo nhau làm ngôn sứ.

Mùa hè nóng như lửa, cứ tưởng trong bài Phúc Âm Chúa đi tắm biển nên có người xin đi theo tắm cho đã, ai dè, Chúa lại phán ngay một câu: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu.” Ái chà chà! Trong đời người ta ru nhau: “Đêm nằm gối gấm không êm - Gối lụa không mềm bằng gối tay anh” thì theo Chúa gối cũng chả có nữa thì… thôi chăng!?

Theo Chúa được cái gì đây? Không được thì theo làm chi! Cũng trong đời vang lời ca dao: “Đi đâu cho thiếp theo cùng - Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam.” Có được cái gì đâu, chỉ thấy đói, thấy lạnh mà sao vẫn cứ đòi theo nhau!? Được chứ, điều được lớn nhất là được Anh, để rồi em thốt lên: “Anh là tất cả đời em!” Thì ra là thế. Và như thế thì đi theo Chúa không phải là đểmong được cái gì mà là mong được ai? Được Chúa chứ còn ai nữa. Được Chúa là gia nghiệp đời con, là hạnh phúc đời con.

Để có khả năng mau mắn theo Chúa thì rất cần một lối sống tự do thanh thoát, không bị nô lệ cho những thứ nhằm “thỏa mãn đam mê tính xác thịt” như Phaolô căn dặn trong bài đọc 2.

 

MỪNG KÍNH SINH NHẬT THÁNH GIOAN TẨY GIẢ 24/6/2016

 

CHÚA NHẠT 19/6/2016

 

THÁNH GIÁ CHA CHA CHA!

 

Mừng Father’s Day, xin chia sẻ Lời Chúa tuần này theo phong cách Cha Cha Cha!

Chỉ duy nhất Kitô giáo gọi Đấng mình tôn thờ là CHA. Thiên Chúa là Cha Ba Ngôi. Đúng là Cha Cha Cha.

Thiên Chúa Cha yêu thương nhân loại đến nỗi sai chính Con Một Ngài xuống thế rao giảng Tin Mừng yêu thương, chịu chết trên thánh giá và sống lại vinh quang, làm cả vũ trụ bừng lên vũ điệu cha cha cha niềm vui cứu độ.

Trong Chúa Giêsu, “không còn phân biệt người Dothái hay Hylạp, người nô lệ hay tự do, đàn ông hay đàn bà”, nghĩa là không còn phân biệt chủng tộc, địa vị và giới tính, tất cả đều là con một Cha, anh em một nhà, cùng nhau tưng bừng điệu cha cha cha.

Người Việt nói: “Cha nào con nấy”. Chúa là Cha cũng muốn ta giống Ngài bằng cách: “Hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày theo Chúa”.

Trời ơi! Bỏ mình, vác thập giá phải hi sinh nhiều quá, khiến chúng ta rên la, kêu ca chứ làm sao mà cha cha cha nổi!

Đúng vậy, chính Chúa Giêsu cũng đã rùng mình, toát mồ hôi trước “chén đắng”, nhưng rồi Ngài đã chiến thắng nhờ lòng vâng phục và khao khát cứu độ.

Khi khao khát mãnh liệt điều gì thì người ta sẵn sàng hi sinh để đạt được điều đó. Khi niềm khao khát được toại nguyện thì điệu vũ mừng vui cha cha cha giao duyên trời đất sẽ bùng lên!

 


 

cHÚA NHẬT 12/6/2016

 

TÌNH THƯƠNG THA THỨ TỘI TÌNH

Chuyện Phúc Âm tuần này thật lạ lùng. Lạ lùng vì đang bữa tiệc trịnh trọng mà một “nàng tội lỗi” lại dám liều mình tiến vào gặp Chúa. Vì sao? Vì yêu. Một liều ba bảy cũng liều vì yêu!

Vì yêu nên nàng đã liều dốc hết tình mình dâng cho Chúa. Không một lời nói, chỉ có tiếng khóc nức nở, khóc như mưa ướt đẫm chân Chúa. Ướt rồi lại lấy tóc lau. Ôi biển nước mắt và sóng tóc xô chân. Thế vẫn chưa đủ, nàng còn hôn và đổ dầu thơm chân Chúa. Khi tình yêu dâng cao thì lời lẽ phải nhường chỗ cho cử chỉ. Nước mắt, dầu thơm, mái tóc, làn môi, tất cả kết thành lòng mến thiết tha nàng dâng lên Chúa. Chúa đón nhận tấm lòng nàng vì tình Chúa thứ tha.

Ngược lại, khi không tha thứ thì người ta không thể đón nhận nhau như lời ca trong đời: “Thôi em hãy đi về. Khóc chỉ làm buồn thêm!… Mùi tóc, làn môi và thư tình, anh xin gửi lại em… Chuyện tình đôi ta, nghẹn ngào trăm đắng muôn cay. Thôi vĩnh biệt thiên thu...!!!”

Khi không tha thứ, ông Pharisêu chỉ thấy người phụ nữ là đứa tội lỗi, còn Chúa tha thứ thì xót xa TỘI TÌNH. Chị phạm TỘI nên cần TÌNH Chúa, để nhờ TÌNH CHÚA thứ tha mà chị sạch TỘI ĐỜI. Đúng là Lòng Chúa thương xót luôn lớn hơn và xóa bỏ tội đời.

Mục Vụ: Nếu có cô gái đau khổ vì tội đời dầm bập đến gặp cha xứ thở than và bỗng gục đầu vào vai cha nức nở. Cha có dám để cô cứ khóc cho dịu bớt niềm đau hay vội vàng xa tránh? Nếu cứ để vậy người khác nhìn thấy có thông cảm hay sẽ đánh giá thế nào? Ta theo gương Chúa Giêsu hay ông Pharisêu? Câu chuyện Phúc Âm tuần này soi sáng rất nhiều về cách đánh giá và xử trí tội nhân.

 


 

KÍNH THÁNH TÂM CHÚA 5/6/2016

TẠI SAO TRÁI TIM CHÚA ĐỂ Ở NGOÀI ?

Giảng lễ Thánh Tâm Chúa, cha chỉ vào tấm hình Chúa và hỏi thiếu nhi: - Các con có biết tại sao trái tim Chúa lại để ở ngoài ngực thế kia?

Một cánh tay nhanh nhảu giơ lên, cha xứ khen: - Mời con, con nhà ai giỏi quá!

Bà mẹ ngồi cạnh hãnh diện nở nụ cười mãn nguyện.

Thiếu nhi đứng lên dõng dạc trả lời: - Thưa cha, trái tim Chúa bốc lửa ngùn ngụt thế kia nên phải để ra ngoài, chứ để ở bên trong lòng thì cháy hết cả tim gan phèo phổi ạ!

Cả nhà thờ không nhịn được cười, còn bà mẹ thì không cười nổi!


BỐC HỎA NHƯ THÁNH TÂM CHÚA!

Cha xứ tới thăm nhà giáo dân, tình cờ vào đúng lúc ông chồng đang la mắng ầm ĩ các con.

Cô vợ nhanh nhảu kể tội: - Đấy, cha xem, nhà con tính cứ nóng như lửa vậy!

Cha đưa mắt nhìn, ông chồng chống chế: - Thưa cha, con nóng tính thế là giống Chúa Giêsu đấy!

Cha xứ ngạc nhiên: - Chúa là Đấng hiền lành và khiêm nhường trong lòng, chứ Ngài có nóng tính đâu?

Ông chồng lí sự: - Thế cha không thuộc kinh cầu rồi.

Vợ xen ngay vào giễu cợt: - Kinh nào thế hả bố nó ơi!

Chồng tự tin đọc vanh vách: - “Trái tim Đức Chúa Giêsu là lò lửa mến hằng cháy”! - Đấy, Chúa còn bốc hỏa ngùn ngụt ấy chứ!

Bà vợ cùng cha xứ trợn tròn mắt, há hốc miệng !!!???


THÁNH TÂM CHÚA: DỐC HẾT TÌNH TRỜI!

Trong đời, trái tim phập phồng bơm máu đem sự sống; trái tim lúc lắc những nhịp đập yêu thương. Vì vậy, trái tim diễn tả tình yêu và sự sống. Thế cho nên, đám cưới nào cũng có đôi trái tim hồng lồng vào nhau phập phồng duyên thắm. Từ đó, trong đạo ta thấy trái tim Chúa Giêsu là hình ảnh diễn tả rõ ràng và đúng nhất về Thiên Chúa tình yêu.

Trái tim luôn nằm trong lồng ngực, nhưng hình tượng Thánh Tâm Chúa lại để lộ trái tim ra ngoài, và còn có lửa cháy bừng bừng. Có anh tếu táo: “Trái tim Chúa lửa cháy cứ như là nướng khô mực vậy!” hihii. Người đời hay nói “ngọn lửa tình yêu”, còn trái tim Chúa hơn thế nhiều, là cả lò lửa tình yêu như lời kinh: “Trái tim Chúa Giêsu là lò lửa mến hằng cháy”. Trong khi người đời thì muốn giấu giếm những toan tính, những giận hờn sâu trong lòng dạ tâm can, thì Chúa lại lộ trái tim ra ngoài như muốn nói rằng: Ngài “tuột cả ruột cả gan” cho chúng ta; Ngài dốc hết tình Trời cho chúng ta. Hình tượng trái tim Chúa nằm bên ngoài lồng ngực cho thấy Chúa không giữ trái tim cho riêng mình, nhưng Ngài đã trao ban trái tim yêu thương ấy cho chúng ta, cho thế giới và cho cả vũ trụ này.

Khi tôn thờ Thánh Tâm Chúa, nhiều người cầu xin được ơn này ơn kia, nhưng ơn lớn nhất vẫn là: “Lạy trái tim Chúa Giêsu, xin uốn lòng chúng con nên giống trái tim Chúa”. Trái tim nhỏ bé lạnh lùng của con người được uốn nắn trở nên giống trái tim Chúa dốc hết tình thương!


31/5/2016 LỄ ĐỨC MẸ ĐI VIẾNG BÀ THÁNH ELIZABETH

MẸ THĂM VIẾNG: THƯƠNG THÌ THĂM - VUI VÌ VIẾNG

Chuyến Đức Mẹ thăm viếng bà Êlisabét dạt dào yêu thương và niềm vui, đúng là “Thương Thì Thăm, Vui Vì Viếng”.

THƯƠNG như ngắm thứ 2 Mùa Vui: “Đức Bà đi viếng bà thánh Isave, ta hãy xin cho đượclòng yêu người. Cứ tưởng là đi thăm viếng thì xin “thượng lộ bình an”, nhưng ở đây lại xin “lòng yêu người”, thương yêu thế cơ chứ!

VUI khỏi phải nói. Mẹ vui bước chân đon đả lên đường. Vui đến nỗi đứa con trong bụng bà Êlisabét nhảy lên vì vui sướng, may là nó chưa nhảy vọt ra ngoài thì đẻ non mất! Con vui một thì mẹ Êlisabét vui mười. Và Mẹ Maria cũng vui quá đến độ thốt lên: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi HỚN HỞ VUI MỪNG”. Mẹ đúng là bông hoa xuân hân hoan hớn hở!

Vậy thì mừng lễ Mẹ Thăm Viếng trong ngày kết thúc tháng hoa, chúng ta hãy sống vui vẻ hân hoan. Theo bước chân Mẹ, ta đon đả làm nở hoa tươi thắm những nẻo đường ta đi, miệt mài trao dâng “đóa hoa Giêsu” tuyệt mỹ cho người ta gặp gỡ để cuộc đời này dào dạt yêu thương và chan chứa niềm vui linh thánh. Amen./.

 


CHÚA NHẬT THỨ IX MÙA THƯỜNG NIÊN 29/5/2016 LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA

MÌNH MÁU CHÚA - TÌNH YÊU TUYỆT ĐỈNH

Con vật ăn uống để sống. Con người ăn uống không chỉ để sống, mà còn là để diễn tả và trao ban tình yêu cho nhau qua bữa ăn. Chúa mời ta ăn uống Mình Máu Ngài cũng là để bày tỏ tình yêu tuyệt đỉnh!

Ai cũng nhận thấy: Yêu nhau người ta thích GẦN NHAU, gần đến độ con xà vào lòng mẹ, em ngồi vào lòng anh. Yêu quá là yêu! Chúa yêu đến độ không chỉ ngồi lên lòng con người, mà còn vào ở trong lòng dạ con người khi ta rước lễ. Yêu đến thế là cùng!

Cùng với gần là cho: Yêu nhau người ta thích TẶNG QUÀ CHO NHAU. Yêu ít thì tặng ít, yêu nhiều thì tặng nhiều, yêu hết mình thì trao tặng tất cả. Yêu thế cơ chứ! Còn cứ nói yêu nhau lắm mà chẳng thấy tặng nhau cái gì thì đấy chỉ là thương môi thương mép! Yêu thì thích trao tặng. Chúa yêu đến độ tặng loài người cả thịt máu Ngài, nghĩa là trao ban trọn vẹn sự sống, tình yêu, con người của Ngài cho chúng ta. Trao ban tất cả, hết sạch sành sanh! - Ôi, như thế là yêu quá mất rồi!

MÌNH MÁU CHÚA KITÔ - HOÀ CHUNG SỰ SỐNG CHÚA

Lời Chúa trong mọi thánh lễ vang lên: “Này là mình Thầy, các con cầm lấy mà ăn. Này là máu Thầy, các con cầm lấy mà uống”.

Trong đời, ta ăn một bát cơm hay miếng thịt, uống một bát canh hay ly sữa, thì nó vào trong cơ thể ta, biến đổi thành máu thịt, thành sự sống của ta, nên một với ta. Chứ còn đồ ăn thức uống vào cơ thể mà cứ giữ y nguyên rau với cá thì ta chỉ còn nước là đi nhà thương nhanh không thì chết!

Tương tự, khi ta ăn uống Mình Máu Chúa là lúc ta hoà chung sự sống với Chúa, nên một với Chúa. Đây là điều cốt lõi và đỉnh cao của sống Đạo: TA HOÀ CHUNG SỰ SỐNG VÀ NÊN MỘT VỚI CHÚA. Để rồi ta có thể thốt lên như thánh Phaolô: “Tôi sống nhưng không phải là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi”.

 

MÌNH MÁU CHÚA - HÃY LÀM NHƯ THẦY

Khi Chúa làm phép lạ hóa bánh ra nhiều nuôi dân chúng no nê, Ngài không làm một mình, Ngài bảo các Tông đồ cùng làm: “Chính anh em hãy cho họ ăn.”

Khi Chúa lập phép Thánh Thể, Ngài không giữ độc quyền, Ngài bảo các môn đệ: “Anh em hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy.”

Chúa Giêsu đã “bẻ” thân mình Ngài trao ban cho nhân loại. Ngài mời gọi chúng ta tiếp tục bẻ chính bản thân mình, bẻ cuộc đời mình để cho tha nhân “một cái gì đó để ăn, để sống.” Động lực và đỉnh cao của lối sống trao ban, cống hiến cho người, cho đời là bẻ lòng thương xót, bẻ trái tim mình ra. Chính khi ấy, chúng ta đang thực thi Lời Chúa mời gọi: “Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy.”


MÌNH THÁNH CHÚA KITÔ - EM XIN!

Khi hiệp lễ, người rước lễ thưa: Amen. Thưa Amen có nghĩa là: Tôi tin bánh này thực sự là Mình Thánh Chúa.

Vậy mà có lần một nàng hí hửng tiến lên rước lễ. Cha xứ nói: “Mình thánh Chúa Kitô”

Nàng tủm tỉm cười duyên, nhẹ nhàng đưa đôi bàn tay nõn nà lên và dịu dàng đáp: “Em xin!”

Cha xứ hoảng hồn: “Giêsu ma lạy Chúa tôi!”

Hiệp lễ mà lại thưa “em xin” thì cha cũng “xin chịu”, xin mời em xuống! hihii

Hoá ra nàng chưa phải là người Công Giáo!

 

 

CHÚA NHẬT 22/5/2016 LỄ chúa ba ngôi

CHÚA BA NGÔI - TÌNH YÊU LIÊN HỆ

Thiên Chúa duy nhất mà sao lại có Ba Ngôi? Thưa, vì Thiên Chúa là tình yêu. Đã YÊU thì luôn có LIÊN HỆ. Yêu là yêu ai, yêu cái gì. Không có liên hệ sẽ hoá thành cô đơn. Thế nên, Thiên Chúa là tình yêu thì không thể trơ trọi một mình, phải có liên hệ Cha-Con-ThánhThần.

Mối liên hệ gia đình giữa 3 người Cha-Mẹ-Con là hình bóng của Chúa Ba Ngôi. Cha yêu mẹ, mẹ yêu cha. Yêu nhau quá thì hoá ra đứa con. Đứa con làm cho tình yêu vô hình của cha mẹ trở thành hữu hình. Vì thế, cả cha mẹ nhìn thấy hình bóng của mình nơi đứa con như lời ca: “Ba thương con vì con giống mẹ. Mẹ thương con vì con giống ba. Cả nhà ta đều thương yêu nhau. Xa là nhớ gần nhau là là cười.” Ba người Cha-Mẹ-Con làm nên một tình yêu gia đình duy nhất.

Như thế, tin Chúa Ba Ngôi là xin cho mỗi người tha thiết xây dựng những mối liên hệ yêu thương; xin cho mỗi gia đình và cả gia đình nhân loại được sống hạnh phúc trong những mối liên hệ yêu thương; Và liên hệ yêu thương đẹp nhất là Chúa thương con, con mến Chúa và người người yêu thương nhau. Amen.

 

Vui vui vui.......

CHÚA BA NGÔI - ỚI GIỜI ƠI…!

Ở nhà, bà nội lớn tuổi dân dã cứ nói Đức Chúa LỜI; mẹ thì quen miệng Đức Chúa GIỜI (có lẽ mẹ hay kêu ới giời ơi!); bố thì chuẩn không cần chỉnh nói Đức Chúa TRỜI. Đứa bé thừa hưởng di sản của cả nhà!

Lễ Chúa Ba Ngôi, cả nhà vui vẻ cùng nhau đi lễ. Khi giảng, cha hỏi: - Các con thiếu nhi biết Chúa có mấy ngôi nhỉ?

Thằng bé đứng phắt dạy nhanh nhảu đáp: - Thưa cha, Chúa có 3 Ngôi.

Cha khen khích lệ: - Con nhà ai mà giỏi quá! Giờ con kể tên 3 Ngôi xem nào?

Thằng bé yên trí làu làu kể: - Dạ, ngôi thứ nhất là Đức Chúa LỜI, ngôi thứ hai là Đức Chúa GIỜI, ngôi thứ ba là Đức Chúa TRỜI ạ.

Cả nhà thờ cười. Mẹ thì ngượng ngùng lại thốt lên: - Ới giời ơi, con ơi là con…!